Điều bí mật của ngày hôm nay, #3/25-09-18

Đã không còn là bí mật nữa.

Vì sách in xong mất rồi.

Sách Tu khung cua so - Văn Thành Lê
Ảnh bạn VTL chụp. Bạn làm ở nhà xuất bản nên luôn là một trong những người đầu tiên cầm trên tay các quyển sách mới ra lò. Hình ảnh trên bìa tôi vẽ, khung chữ tên sách do bạn designer của NXB thực hiện.

***

Trong quá trình vẽ bìa bộ truyện, tôi có viết vu vơ trên blog này rồi đăng kèm phác thảo và bản chưa hoàn thiện. Nếu bạn có nhã hứng có thể xem tại link dưới đây:

Điều bí mật của ngày hôm nay, #1/18-06-18

Điều bí mật của ngày hôm nay, #2/19-07-18

Advertisements

What’s going on?

13717410_10208700950173791_835145102321420179_o

Này T, cậu biết không, 21/7 vừa rồi là lần đầu tiên kể từ năm năm qua tớ không được ngắm pháo hoa trong ngày này đấy. Ừ thì lẽ dĩ nhiên họ vẫn bắn pháo hoa nhân dịp quốc khánh Bỉ như thường lệ. Chỉ là lần này tớ đã chuyển nhà ra vùng ngoại vi khá xa trung tâm nên không trông thấy được nữa.

Ở nơi cậu sống, quốc khánh cũng vừa diễn ra trước đó đúng một tuần nhỉ. Tớ đồ rằng sau tất cả những gì đã trải qua, cậu cũng đã yêu đất nước hình lục giác ấy chẳng kém gì tình cảm tớ dành cho vùng đất vẫn còn có vua và hoàng hậu này. Tính ra tớ đã đến đây tròn năm năm hai tháng còn cậu đã ở đó hơn sáu năm. Time flies so fast, có cần tự hỏi đất-đã-hoá-tâm-hồn-chưa nữa không ta. Ờ, vậy mà có lẽ rồi tớ lại cuốn gói dọn đồ một lần nữa thôi. Và nếu điều ấy xảy ra thì cũng xác định luôn đó sẽ chẳng phải là lần di cư cuối cùng. Bọn tớ sẽ còn du mục nữa, nữa. Tương lai, mãi cho đến bây giờ vẫn chẳng là điều có thể biết trước.

***

Nhớ hồi đó, khi tớ và bạn-đồng-hành bây giờ đến với nhau, tất cả các cậu điều kinh ngạc. Sở thích khác biệt, tính tình trái ngược, biểu hiện đối chỏi. Các cậu không thể ngờ. Bạn bè của chàng cũng vậy. Đúng thế đấy, thực tế là bọn tớ khác nhau đến nỗi đã học chung lớp hơn hai năm mà tớ chẳng mảy may lăn tăn gì về sự hiện diện của chàng ấy. Như hai thế giới khác nhau, thoạt nhìn thoáng nghĩ, có lẽ chúng tớ chả có điểm chung nào ngoài nước da trắng. Thật là khác với cái cách tớ, cậu và P bắt sóng dò ra nhau ngay từ những ngày đầu tiên rồi thì mau chóng kết thành bộ ba luôn chiếm cứ giải nhất cuộc thi xé giấy dán tranh, trong tất cả các lần hội trại. Khác quá, quá khác.

Bạn đồng hành của tớ, chàng ấy không vẽ, không làm đồ thủ công, không chơi một nhạc cụ nào. Chàng không nghe loại nhạc của chúng ta, thậm chí không cả đọc sách.

Nhưng cậu biết không, chàng ấy là người duy nhất ủng hộ tớ trong mọi hoàn cảnh, dù hiện thực có khốc liệt tàn nhẫn đến đâu và tớ có dở hơi hậu đậu thế nào. Tớ và chàng cùng chia sẻ một thứ mà cả hai không thể tìm thấy được ở những người nào khác: niềm đam mê theo đuổi những giấc mơ. Chính điều đó đã gắn kết bọn tớ với nhau trong cuộc hành trình trải dài suốt mười bốn năm qua. Bao nhiêu phương cách đã được khai mở, bao nhiêu kế hoạch đã được vạch ra, tìm hiểu, gạch bỏ, điều chỉnh, dựng mới, thực hiện, sửa đổi, tiếp tục, điều chỉnh, tìm hiểu, tiếp tục … Tương lai, đã và sẽ luôn không thể đoán định. Thế nhưng, có một điều chắc chắn tớ có thể nói với cậu rằng bọn tớ cực kỳ hạnh phúc với con đường không-tơ-lụa đã lựa chọn ấy.

***

Ừ thì, cũng phải thừa nhận là đôi khi cũng có chút mỏi mệt.

Sáu năm trước, khi biết mình sắp rời khỏi Việt Nam, tớ đã không dám mua thêm sách nữa, thậm chí không dám cả tiếp tục viết vào sổ. Tớ sợ không thể mang chúng theo. Thật đau lòng khi phải bỏ lại đám giấy tờ đầy chữ ấy trong tình trạng mình không còn kiểm soát được.

Biết thế chi bằng đừng tạo ra nữa.

Gần đây, tớ mới sắm một chiếc piano. Loại digital thôi, nhưng vỏ đàn bằng gỗ mun nên rất nặng. Để mang được nó lên tới căn hộ nằm trên tầng một của tớ là cả một vấn đề chết đi sống lại ngày hôm ấy. Về nhãn hiệu, tớ đã cố tình chọn hãng sản xuất giống với cây organ đầu tiên của mình – cây đàn mua được bằng tiền thưởng gom góp khi vào được đến vòng quốc gia của kỳ thi học sinh giỏi hồi tiểu học. Tớ không có năng khiếu vượt trội ở khoản âm nhạc, cũng chẳng chăm chỉ tập luyện gì. Căn bản là đã có những tình yêu sâu đậm hơn dành cho hình ảnh, ngôn từ và phần lớn thời gian thì đành cống hiến cho bài vở trường lớp, thế là đã quá đủ để nướng hết hai vòng quay đồng hồ một ngày. Nhưng rõ ràng có những điều kỳ diệu chỉ có các thanh âm mới có thể mang đến cho tâm hồn con người ta.

Khi rời khỏi nhà bắt đầu cuộc sống trọ học, tớ đã không thể đem theo cây đàn.

Cậu biết không, sự hiện diện của dãy kệ sách và một cây đàn keyboard có ý nghĩa với tớ gần như một biểu tượng cho ngôi nhà bên trong vậy. Mặc dù đã thử qua guitar lẫn mandolin, các loại đàn phím vẫn làm tớ mê mẩn hơn là bộ dây. Trong suốt những năm tháng tha hương, tớ chưa bao giờ nguôi ý nghĩ, một ngày kia, khi tìm được chỗ ở rộng rãi ổn định, nhất định mình sẽ đặt vào đó một cây đàn và kệ sách lớn. Con đường tớ đi ngẫm lại cũng đơn giản như bao người thôi. Dùng não để kiếm tiền, dùng tiền để mua thời gian, dùng thời gian để vẽ và kể chuyện, dùng thời gian còn lại sau đó để tập đàn và đi xe đạp. Chín năm đèn sách và làm việc ở Sài Gòn chưa cho phép tớ làm điều đó. Dạo gần đây, sau năm năm mơ màng mờ ảo nơi xứ sở của Tintin, tớ đã thấy mình bắt đầu mua sách giấy trở lại, rồi tiếp theo là sở hữu một cây đàn nặng trình trịch như một chiếc mỏ neo. Những tưởng, công cuộc trôi dạt đã lật tới chương cuối. Ấy thế mà không, chưa tập trọn được một khúc nhạc mới đã thấy mình lại sắp nhổ neo kéo buồm. Rồi sẽ làm thế nào với đám sách vở, tranh ảnh với cả cái đàn đen bóng lù lù kia đây.

Này T, nếu có duyên, biết đâu có ngày chúng ta sẽ hạnh ngộ trên mảnh đất hình lục giác – quê hương mới của cậu thì sao. Đến lúc đó, cậu và cô bạn gái nhạc sỹ, sẽ chơi tặng tớ và K một giai điệu bolero?

Điều bí mật của ngày hôm nay, #2/19-07-18

7D-Tap1 final no logo

7D-Tap2 moi final no logo

Trong quá trình vẽ những hình ảnh này, tôi đã sa đà vào đâu chừng năm chục tập phim học trò Nhật Bản. Con số gần nửa trăm ấy là do có những bộ thích quá nên đã xem đi xem lại mấy lần. Các câu chuyện tình chốn học đường luôn mang lại bao cảm xúc dẫu đã qua tuổi đến trường từ lâu. Có lẽ là vì hầu hết những trải nghiệm yêu đương mà tôi từng có được đều diễn ra ở ba năm cấp ba. Lên đại học cũng là lúc bắt đầu “dặm trường mê mải”. Phải được trở thành người như mình mong muốn, phải được sống với giấc mơ thơ ấu dù có phải vượt qua bao nhiêu trở ngại. Chừng nào chưa đạt được mục tiêu, ngày đó tâm trí và tình cảm không thể yên ổn. Cả đầu óc và trái tim đều không còn chỗ cho bất cứ thứ gì khác ngoài giấc mơ ấy.

Từ khi rời khỏi trường trung học, tôi ngừng lớn lên và cũng không biết yêu thêm lần nào nữa.

13 jours en France

Vậy là kỳ thi THPT quốc gia năm nay đã kết thúc. Mình chẳng quen biết em út nào ở độ tuổi tốt nghiệp cấp 3 để mà đốc thúc bài vở hay truyền đạt kinh nghiệm trận mạc cho cái cột mốc thường được xem là trọng đại nhất đời học sinh này.

Mà, như mình thì có cái gì để lên tiếng cơ chứ. Khoảng thời gian mấy tháng từ lúc thi hết học kỳ hai đến lúc thi xong đại học, mình đang yêu, cuộc tình đầu tiên có sự dấn thân không ngần ngại từ cả hai phía.

Thời đó hai kỳ thi tốt nghiệp THPT và đầu vào đại học chưa gộp làm một như bây giờ. Đối với đa số bạn bè, ba tháng Tư, Năm, Sáu là giai đoạn ôn thi nước rút. Còn mình, lại bận rộn say đắm yêu đương.

Buổi trưa, mình và chàng ấy đi ăn ở quán gần trường, một thằng bạn cùng lớp chào hỏi chàng bằng câu “Cày cuốc sao rùi, sắp thủ khoa chưa mày?” Chàng của mình không phải dạng gà chọi hay nhắm đến các danh hiệu. Dĩ nhiên là thế, nếu không thì đâu có đâm đầu vác cưa đi theo mình dung dăng dung dẻ giữa cái lúc đáng ra phải bế quan toả cảng để sôi kinh nấu sử này. Câu hỏi kia, có lẽ thằng bạn dành cho chính bản thân nó.

Cuối tuần mình về nhà, ăn chơi phè phỡn. Mười giờ tối điện thoại reo, mẹ nói bạn con nó có vấn đề à, sao lại gọi giờ này. Mình thì biết ngay, một thằng bạn thân khác đang đầu óc bốc hoả cần giải toả đây mà. Mình cầm ống nghe, kêu HTV đang chiếu phim Hương mùa hè của Hàn Quốc, hay lắm, coi đi. Thằng bạn la lên “Trời ơi, học đi chứ coi cái gì”.

Dĩ nhiên là mình không nghe lời nó. Một bộ phim tình cảm lãng mạn ngọt sến sâu răng sẽ trở nên tuyệt vời hơn gấp bội khi người xem đang trong trạng thái cuồng yêu si dại mờ mắt hoặc thất tình não ruột sầu đau. Mình, 18 tuổi, vẫn còn là học trò, đang yêu và được yêu bởi một cậu học trò khác. Thật là một thời điểm tuyệt hảo để coi phim!

***

Hai kỳ thi. Nghĩa là sẽ có ít nhất hai thủ khoa, hoặc một người sẽ có cơ hội làm thủ khoa hai lần.

Thủ khoa của tỉnh chắc chắn sẽ rơi vào trường mình, không chạy đi đâu được. Chẳng phải những hạt giống ưu tú nhất đã được tụ hội về đây để có điều kiện chăm bẵm tốt nhất rồi sao. Nếu không cho được quả tốt thì mới là điều phải thắc mắc.

Năm đó, thì kể ra thì mình đã khá nghiêm túc trong phần lớn năm học, xin nghỉ cộng tác viên ở báo tỉnh, không viết lách gì nữa để tập trung học hành. Với lợi thế học đều ăn tạp, điểm tổng kết tất cả các môn của mình cao nhất lớp, hình như là nhất khối nữa. Ờ, vậy nhưng thủ khoa tốt nghiệp THPT không về tay mình. Nguyên nhân vì sao thì chắc ai cũng đoán được, hihi.

Năm đó, thủ khoa đại học khối A cũng không thuộc về chàng ấy, cũng không rơi vào hai thằng bạn đầy quyết tâm nỗ lực trên kia. Điều an ủi là sau đó cả hai đứa nó cũng được trường gọi về tuyên dương trước đàn em vì có điểm số cả hai khối A, B thuộc hàng “mém thủ khoa”. Coi như là công sức cũng được công nhận và tán dương.

Nhưng dĩ nhiên là sẽ có ai đấy được thủ khoa, và đó phải là một thành viên trong lớp Toán 1 của mình. Nhất định thế. Vậy ai? Kết quả cũng không mấy bất ngờ (mà thực ra cho dù cái ngôi đầu bảng đó có được trao cho bất cứ ai trong lớp mình cũng là điều không bất ngờ).

Thủ khoa đại học khối A với số điểm tuyệt đối 30/30 năm ấy cũng chính là thủ khoa đầu vào của lớp chuyên Toán trường mình hồi 3 năm về trước. Là một cô gái có đôi mắt rất to. Ngoài ra, nàng này còn lập thêm kỷ lục khi thi bên khối B cũng có đến 2 điểm 10.

Còn mình, thằng bạn gọi điện hồi 10 giờ đêm bữa nào dòm mình tặc lưỡi lắc đầu “M làm ăn cái kiểu gì mà cả tốt nghiệp lẫn đại học không có con 10 nào hết vậy!”. Dào, sao nó không nhớ là mình cũng có vài con 9,5 chứ bộ. Ôi, tư tưởng của bọn gà chọi.

***

Thi với cử.

Hôm rồi đi barbecue mùa hè ở nhà một cô nhỏ cũng xuất thân trường chuyên, gặp một cô khác cũng từ lớp chọn chui ra. Ba đứa luyên thuyên với nhau, hoá ra điểm chung của cả hội là đều từng trải qua những giấc mơ kiểu như “đi thi mà không làm được bài”, “đọc đề mà không hiểu gì hết trơn”, “tới ngày thi mà ngủ quên không kịp giờ”…

Yêu với đương.

Với câu hỏi ngôn tình có tồn tại trong đời thực hay không? Tôi sẽ luôn trả lời là có. Khi đã yêu thì người ấy trong mắt ta nào khác gì soái ca ngôn tình đâu.

Mãi về sau này, khi xem các bộ phim Hàn lãng mạn, tôi luôn nhìn thấy ít nhiều bóng dáng của một trong ba chàng trai đã gặp hồi ba năm lớp 10, 11 và 12. Đối với tôi, ba cậu chàng ấy đều không hề kém cạnh bất cứ nhân vật nam chính hoàn hảo nào trong phim.

Sức mạnh của nghệ thuật và cảm xúc.

Những năm hai mươi đỉnh cao xuân sắc, chàng ấy đẹp lồng lộn, đẹp dã man con ngan, đẹp không bút mực nào tả siết. Chàng là giấc mơ có thật. Là thiên thần được gửi từ trời cao.

Dẫu biết không thể dựng lại vẻ đẹp ấy trên giấy, tôi vẫn cắm đầu cầm bút chì lên vẽ chàng. Vẽ chỉ vì phải vẽ giống như sống thì phải thở, tôi không có ý định tặng ai những gì mình vẽ, kể cả chàng.

Bức tranh đầu tiên tôi vẽ chàng, là một ký hoạ trên giấy A4 mỏng, loại hay dùng để photo giáo trình. Khi trông thấy nó, chàng suýt rơi lệ.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ đấy là tấm tranh đắt giá nhất mình từng vẽ được.

Đắt cỡ nào nhỉ?

Có thể tóm gọn trong câu: Vẽ một bức đủ ăn cả đời.

 

 

 

Điều bí mật của ngày hôm nay, #1/18-06-18

Phác thảo thứ nhất:

7d-6 copy2

Khi bước vào lớp 7, ở 12 tuổi, tôi nghĩ mình và bạn bè trông giống như thế. Tôi vẽ các cô cậu trong truyện theo tuổi 12 của mình. Họ lại còn trông hao hao một số nhân vật manga yêu thích của tôi.

Và rồi cuốn sách tiếp diễn. Ở cuối tập sách đầu tiên, các nhân vật của tôi đã sắp hoàn thành lớp 9. Nhà xuất bản không gửi tôi tập 2 (hic), nên tôi không biết câu chuyện sẽ kết thúc ở đâu, lúc ấy các bạn nhỏ đã bao nhiêu tuổi rồi. Ban mỹ thuật nói rằng khi đó họ đã nom trưởng thành hơn, tôi phải sửa lại bản sketch thôi.

Vậy nên phác thảo thứ 2 trông như này:

7d-62 copy

Đây là một điều bí mật. Cả vị biên tập đáng kính của tôi cũng chưa được trông thấy tấm hình này đâu.

 

Phía sau một bức tranh #2: Từ Tuyết đen đến Ibrahimovic

Zlatan IBRAHIMOVIC - Miomie - Mi Nguyen

Tôi vẽ tấm hình này hai năm trước. Có phải là tranh hí hoạ chân dung hay không thì tôi không chắc. Thực sự lúc phác thảo, tôi không nghĩ đó là một bức biếm hoạ, chỉ là muốn vẽ Zlatan Ibrahimović như thế.

Danh thủ bóng đá người Thuỵ Điển này, tôi vốn chẳng hề biết tới. Nguyên nhân vẽ chàng, là vì muốn có một quyển sách.

Lúc ấy, tôi để ý đến một dòng trong thông báo về cuộc thi “Thử tài múa cọ ring Ibra” trên facebook của một công ty sách nọ “Giải ba: Một quyển truyện Tuyết đen với chữ ký của tác giả Giao Chi.” Chính là mấy chữ đó: “Một quyển truyện Tuyết đen

Một cuộc thi nho nhỏ nằm trong chuỗi sự kiện marketing dọn đường cho ra ngày ra mắt bản dịch quyển tự truyện của Zlatan tại Việt Nam. Giải thưởng bé tí ti chẳng đáng là bao nhưng đã đánh thức đứa trẻ con hăm hở trong tôi. Đứa trẻ không bao giờ chịu chấp nhận để cho thời gian làm nó chết đi.

Trong ngăn tủ ký ức, “Tuyết đen” là một kỷ niệm mềm nhẹ sáng màu. Là những ngày đón chờ rồi tỉ mẩn đọc mỗi tuần một đoạn khi câu chuyện được in lần đầu tiên trên báo Mực Tím nhiều năm về trước. Những ngày cấp 2, cấp 3 đó, tôi nghĩ rằng mình đang có cả thế giới trong tay, chẳng cần gì thêm nữa. Một kiểu “yesterday once more” êm dịu mà tôi không bao giờ muốn tâm trí mình lãng quên.

Cô dâu hỏi cưới đàng hoàng không danh giá bằng cô dâu cướp được trên sa mạc” – xem hết cả bộ phim truyền hình dài mấy chục tập nói về Thành Cát Tư Hãn, tôi nhớ được mỗi câu ấy.

Sách tự tay mua về không quý hiếm bằng sách đi thi mà có được.

Không một chút khái niệm gì về anh cầu thủ Zlatan Ibrahimović, tôi cầu viện google. Chả hiểu sao giữa bao hình ảnh phong độ ngời ngời về chàng tôi không thích, chỉ thích cái kiểu mặt nhe răng cười bựa này:

Zlatan-Ibrahimovic.jpg
(Ảnh từ internet)

Vậy nên, ấn tượng của tôi về Zlatan như sau:

 

Thành thật mà nói, tôi rất thích bức ký hoạ chớp nhoáng này, một khoảnh khắc độc chiếm diễn đàn của bán cầu não phải.

Nhưng rõ ràng đó không phải là một giải pháp an toàn để đi thi. Đành phải vời đến não trái ra can thiệp.

Kết quả thì bạn đã thấy ở tấm hình trên cùng. Mà thôi, chắc tôi chèn lại cho đỡ rối.

Zlatan IBRAHIMOVIC - Miomie - Mi Nguyen

Tôi gửi bức hình đi, không quên kèm theo một lời bày tỏ với ban tổ chức rằng mình rất thích quyển truyện Tuyết đen.

***

Lúc lập trang wordpress này, tôi tự nhủ trong lòng một điều khá dở hơi biết bơi. Đó là câu ám thị: tuyệt đối không được viết về phim và sách (ngoại trừ sách tranh), nghĩa là phải tránh xa các thể loại review, điểm sách điểm phim điểm này điểm nọ. Vì sao ư?

Như cái quyển Tuyết đen này chẳng hạn, tôi không bao giờ muốn viết: “Tuyết đen là sách thuộc thể loại tiểu thuyết kiếm hiệp dành cho lứa tuổi mới lớn. Đặt trong bối cảnh chưa có sự xuất hiện hùng vĩ của làn sóng ngôn tình và fanfic như ở thời đó thì câu chuyện cổ trang với cách viết lãng mạn đáng yêu này thực sự rất mới lạ” Ồ không, cảm nhận về sách đối với tôi không phải là những điều để cho não trái lý giải ra trắng ra đen rõ mồn một mười mươi như thế được. Tôi thích nghĩ về chúng với những say sưa mơ hồ ngộ nhận đầy chủ quan của não phải cơ. Giờ đây, sau nhiều năm chưa đọc lại, nếu muốn nói về Tuyết đen, điều tôi thích nhất là viết một câu sau: “Lúc đó, trời ơi, Vạn Độc Vương đã hôn cá Song Tử”.

Chỉ một câu nhảm nhí thế thôi. Mà thực ra cái câu đó cũng đầy vấn đề.

Tôi không còn nhớ được chính xác tên của cô nữ chính trong truyện. Song Tử? Mà cũng có thể là Giao Chỉ?

Còn “hôn cá”? Là hôn gì? Có giống hôn kiểu Pháp không? Cái này thì tôi có thể nói chắc như bắp là trong toàn bộ quyển sách không hề có cái từ “hôn cá” đó. Nội tình làm tôi thích nhớ về Tuyết đen như thế là do trong thời điểm viết nên câu chuyện, tác giả PGC đang làm việc tại một studio chụp ảnh tên là Fish Kiss do cô đồng sở hữu, và hình như đó cũng là tên cô đặt cho blog của mình.

Haiz, tôi mà động chạm đến sách với phim thì chỉ khoái nghĩ vu vơ mấy kiểu hâm hấp như vậy thôi. Thế thì chẳng khác nào giỡn mặt mèo với số bạn đọc blog ít ỏi mà tôi vô cùng trân trọng nơi đây.

***

Bức vẽ Zlatan với chất liệu digital đã đem về cho tôi giải giải nhất Cọ Vàng của cuộc thi đó. Quà tặng cho giải nhất là một áo thun in hình Zlatan và quyển tự truyện Tôi là Zlatan Ibrahimović. Nếu xét theo giá bìa thì cuốn này đắt hơn gấp đôi quyển Tuyết đen, vốn là phần thưởng giành cho giải ba. Ban tổ chức vẫn nhớ email tôi nói mình tham dự cuộc thi vì thích Tuyết đen nên rốt cuộc đã gửi tặng tôi cả hai quyển sách, hehe.

Sách tự tay mua về không quý hiếm bằng sách đi thi mà thắng được, hehe.

WP_20170206_011

Tuy nhiên, quyển Tuyết đen này tôi chỉ để vô tủ ngắm nghía chứ không bao giờ giở ra đọc. Sách ơi sách à, sách đã vào nhà. Chị để chị ngó, chớ chị không coi.

Tôi nhớ mình năm lên tám, đọc xong Bà Chúa Tuyết của Hans Christian Andersen mà lâng lâng bay bổng với ý nghĩ “Đây là câu chuyện hay nhất trên đời từng được viết ra”. Sau đó ít lâu tôi để lạc mất tiêu luôn quyển sách nên không có cơ hội đọc lại nữa. Khi lớn lên rồi, tôi có dịp tiếp xúc với những kiến thức giúp lý giải cặn kẽ về các căn nguyên dẫn đến việc một người cảm thấy cực kỳ yêu thích một câu chuyện nào đó. Áp dụng vào trường hợp của tôi và Bà Chúa Tuyết, tôi thấy hoàn toàn đúng.

Ối chà, tôi đã lớn, và đã có điều kiện để đọc lại Bà chúa tuyết bất cứ lúc nào mình thích. Nhưng mà, tôi không dám đọc bạn ơi. Tôi không muốn cái xúc cảm tuyệt vời “câu chuyện hay nhất trên đời từng được viết ra” kia bị thay thế bằng một cảm giác khác. Biết đâu đấy, xin đừng thử lòng người. Tôi muốn được mãi mãi nhớ về Bà Chúa Tuyết bằng cảm xúc của một cô bé tám tuổi năm nào. Và duy nhất chỉ cảm xúc đó mà thôi.

Với Tuyết đen cũng vậy, tôi không đọc lại vì sợ bây giờ sẽ không còn cảm thấy những điều như mình đã thấy năm xưa.

 

Cuối cùng, dù thế nào đi chăng nữa thì tôi cũng đã không tránh khỏi việc nhắc đến sách và phim ở cái blog này. Hay là bỏ quách “lời thề” hồi xưa đi cho xong. Tôi cũng chẳng biết nữa.

Anyway, chào mừng Ibrahimović đã đến tủ sách của tôi.

WP_20170206_019

07-06-2018

Miomie