Vo ve Vo ve – Trời mưa – Room to Read Vietnam 2018

Vậy là, “Vo ve Vo ve” và “Trời mưa” đã được Room to Read Vietnam xuất bản vào tháng 10 vừa qua. Sách được viết lời bởi Trịnh Hà Giang, tranh vẽ bởi Miomie, kịch bản do Trịnh Hà Giang và Miomie cùng phát triển.

Do cùng đợt ra mắt sách lần này có một truyện khác tên là “Ngày mưa” nên “Trời mưa” đành đổi sang tựa đề “Đến trường thôi”.

Xin cảm ơn các bạn theo dõi blog đã luôn động viên khen ngợi Miomie trong quá trình thực hiện Vo ve vo ve và Trời mưa.

Một chút thông tin về đơn vị chủ trì sự ra đời của hai quyển sách này: Room to Read là một tổ chức phi lợi nhuận, hoạt động với mục tiêu cải thiện khả năng ngôn ngữ và bình đẳng giới trong giáo dục ở các nước đang phát triển. Tổ chức có trụ sở tại San Francisco, California và được thành lập dựa trên niềm tin rằng “Thay đổi thế giới bắt đầu với trẻ em được giáo dục”. Trong nhiều năm qua, Room to Read đã giúp phát triển kỹ năng đọc viết và thói quen đọc sách trong các em học sinh tiểu học, hỗ trợ các em gái hoàn thành bậc trung học với các kỹ năng sống liên quan để thành công trên ghế nhà trường, thật sự làm chủ trong chính cuộc sống của mình và trong cả cộng đồng mình sinh sống.
Room to Read đang phục vụ cộng đồng ở 10 quốc gia ở châu Á và châu Phi: Nam Phi, Zambia, Tanzania, Sri Lanka, Ấn Độ, Nepal, Bangladesh, Lào, Campuchia và Việt Nam.

Chính vì mục đích hoạt động như trên, các quyển sách của Room to Read thường có nội dung xoay quanh đời sống của trẻ em ở những nơi chốn còn nhiều khó khăn như vùng nông thôn và miền núi. Sách sẽ được mang tặng cho các thư viện trường tiểu học cũng như giới thiệu trong những buổi đọc sách mà Room to Read tổ chức cho thiếu nhi ở vùng sâu vùng xa trên lãnh thổ Việt Nam.

Xuất thân là một một em bé quê lớn lên ở Đồng Nai, khi vẽ Trời mưa và Vo ve vo ve, đôi lúc tôi cũng có phần bồi hồi vì những ký ức ngày nhỏ của chính mình.

Den truong thoi30-31

WP_20180221_02_05_17_Pro-1

44702785_2404090386271874_6524959731067387904_o

 

 

Advertisements

Điều bí mật của ngày hôm nay 051118

mm
Tranh: Miomie, 2018

Một trang sách tôi đang minh hoạ. Nội dung nói về những người nổi tiếng sống theo phong cách tối giản minimalism : ông chủ Facebook Mark Zuckerberg, tổng thống Barack Obama, nhà văn J.K Rowling, diễn viên Jennifer Lawrence …

Tự thấy anh Mark ngoài đời không có đẹp trai như vậy nhưng cái tật cố hữu – và cũng là điểm hạn chế – của tôi là không thể không vẽ trai đẹp.

 

To all the boys I have (and haven’t) loved before.

Tôi có một cái blog (chính là cái này) hoạt động tương đối thường xuyên từ năm 2016. Trước khi ghi chép ở đây tôi đã từng viết linh tinh ở đủ thứ nơi khác, chỗ này chỗ kia, bất cứ giấy tờ nào tiện tay vớ được. Tôi có hơn chục cuốn sổ, bắt đầu hí hoáy từ 2001, cả notebook lẫn sketchbook. Có quyển gần đầy kín, có cuốn dở dang, nham nhở. Có lúc tôi thấy chúng như những gánh nặng theo đúng nghĩa vật lý. Thể tích, khối lượng … như vậy, làm thế nào để bảo quản, mang theo?

Tài khoản wordpress này thực ra tôi đã đăng ký từ năm 2009. Lúc đó có post vài entry. Mục đích chủ yếu là cho vài anh chàng, cụ thể ở đây là bạn thân và người thương, trông thấy. Ừ thế đấy, đó là những cảm nghĩ của tớ/ của em. Thành thực tôi cũng muốn có một hai cô bạn gái chí thân gần gũi để tâm sự những chuyện vẩn vơ trời bể. Vậy mà, định mệnh chỉ đem đến toàn những cậu bạn nam.

Blog chỉ đăng được mấy bài rồi thôi. Tôi lại trở về thói quen cũ, tiện tay viết vào một quyển bất kỳ nào đó trong mớ sổ đủ kích cỡ của mình. Bẵng đi vài năm sau này, đọc lại blog, cảm thấy quá sức mắc cỡ với những điều ngớ ngẩn ngây ngô mình viết nên đã thẳng tay xoá đi. Bây giờ nghĩ lại cũng hơi tiếc, giá mà lúc đó biết đến chế độ private của wordpress. Với những quyển sổ, đôi khi tôi cũng cảm giác xấu hổ như vậy. May mà một hôm đã nghĩ được phương cách đỡ tàn bạo hơn là đem đi đốt trụi. Thế là có vài quyển bị gói lại, quấn băng keo mấy vòng như xác ướp, gần mười năm nay tôi chưa dám mở ra.

Có nhiều bạn sau khi ghé thăm blog Miomie liền quả quyết rằng tôi thuộc thế hệ 9x, nhất định là thế, không sai đi đâu được.

Nhưng không đâu bạn ơi, blog tuy thể hiện tư tưởng của tác giả, nhưng chỉ là một lát cắt mỏng manh, không phải cả con người, lại càng không nói lên được điều gì chắc chắn rành mạch về cuộc đời người viết. Có bạn chuyên viết về sách báo, văn chương, phim ảnh, âm nhạc, du lịch, kỹ năng sống … Còn tôi, tôi chỉ có nhu cầu viết về những suy tưởng vụn vặt lãng đãng với tâm thế của một young girl thích vẩn vơ trên trăng dưới gió mà thôi. Cô gái đó phần nhiều giống tôi ở thì quá khứ hơn là hiện tại.

Không mưu cầu một vé đi tuổi thơ hay trở lại thời niên thiếu non xanh lần thứ n+1, tôi viết không phải để được sống đi sống lại ký ức ngày xưa. Ngược lại, chủ yếu là để thoát khỏi chúng. Nếu không viết ra, những ảo ảnh sẽ ký sinh mãi trong tâm trí, chiếm đoạt hết nguồn năng lượng lẽ ra phải được sử dụng cho thực tại. Viết xuống, là đã tạo dựng cho những cảm xúc ấy một chỗ cư ngụ khác, một đời sống khác. Viết không phải để níu giữ, mà là để bước qua.

Cái blog này, trước tiên vẫn là viết cho chính mình, sau có tiền sử thêm là viết cho những anh bạn thân và thương. Nhưng nay thì đã không còn như thế nữa. Các chàng bây giờ đều đã trở thành những người đàn ông chững chạc vô cùng bận rộn, trong đầu chen chúc trăm thứ, nào khát vọng sự nghiệp nào gồng gánh gia đình, thật sự là sẽ không còn khoảng trống nào để nhận thêm vô những tâm tư vụn vặt mãi mãi mắc kẹt ở thời teen girl của tôi nơi đây.

Năm 2016 tôi mở lại wordpress, dĩ nhiên các chàng không biết. Nếu những người quen cũng đọc blog này, chắc tôi chỉ còn nước dỡ nhà sang địa chỉ khác.

Gởi gió cho mây ngàn bay

(Mượn phim/ sách/ nhạc nhớ người)

Ngày đó, người là một thiếu niên rất kiệm lời, thích chìm đắm trong suy tư riêng mà mỉm cười một mình hơn là nói ra những điều đó với kẻ khác. Có lẽ vì vậy mà mình nhớ từng lời …

Người bảo rằng trong các bộ tiểu thuyết của Kim Dung, nhân vật anh thích nhất là Lệnh Hồ Xung, câu chuyện tình lý tưởng nhất cũng là mối lương duyên giữa Lệnh Hồ Xung với thánh cô Nhậm Doanh Doanh, số phận của Dương Quá và Tiểu Long Nữ quá bi kịch, cặp Quách Tĩnh – Hoàng Dung thì chênh lệch về cơ mưu.

Mình hơi bất ngờ. Lệnh Hồ Xung là một gã nghiện rượu, xem rượu như mạng sống, lại có tật ăn nói bạt mạng, hay chửi thề. Thập phần không có mảy may nào giống người – một cậu chàng bình thản như mặt hồ thu. Sao anh lại thích một hình mẫu như thế?

Người giải thích Lệnh Hồ Xung tuy nghiện rượu nhưng mà … … … … Mình nghe xong vẫn không chịu chấp nhận. Ngay từ lúc ấy đã không có một lời nào lọt vào tai. Thế là bây giờ chẳng còn nhớ được. Ờ, vậy mà ở trên mới nói nhớ từng lời của người ta. Hoá ra mình chỉ nhớ những gì mình thích. Ngày đó, mình là một thiếu niên rất cố chấp.

—-

Ngược về mùa hè năm học lớp tám, lần đầu tiên mình cầm trên tay cuốn-sách-nổi-tiếng mang tên Hoàng Tử Bé. Quyển ấy mua được từ một sạp sách cũ vỉ hè, trong một dịp được lên Sài Gòn thăm thú. Hí hửng đem về đọc và  … không hiểu gì hết. Kết quả là cũng chẳng có chữ nào chui vào đầu.

—-

Một ngày nào đó, khi đã ra trường đi làm, đã gặp không ít những cậu chàng hoặc kiệm lời, hoặc hoạt bát, hoặc bình thản như mặt hồ thu, hoặc nồng ấm như ánh nắng hè xuyên qua tán lá, thích chìm đắm trong suy tư riêng hoặc thích trải lòng ra với mọi người, hay mỉm cười một mình hoặc hay hát nhẩm vu vơ, hoặc hâm mộ Lệnh Hồ Xung, hoặc mê Trương Vô Kỵ … đã trải qua biết bao giấc mơ có hình bóng người … mình đọc lại Hoàng Tử Bé.

Lần này, chỉ muốn học cho thuộc từng chữ của Saint-Exupéry.

Hãy thử thay Đoá hồng thành người, Ông hoàng nhỏ thành mình và các đoá hồng khác thành tập đoàn những anh chàng còn lại:

Các anh đẹp, nhưng các anh trống rỗng. Người ta không mơ về các anh trong suốt những năm tháng tuổi trẻ. Phải, chàng trai của tôi, một người qua đường tầm thường tưởng là chàng giống các anh. Nhưng đối với tôi thì chàng quan trọng hơn tất cả các anh, bởi vì chính là chàng mà tay tôi đã viết những bức thư. Bởi vì chính là chàng mà tôi đã tạo nên những tấm thiệp duy nhất trong đời mình. Bởi vì chính là chàng mà tôi đã lặng lẽ ngắm nhìn từ ban công lớp học. Bởi vì chính là chàng mà tôi đã đặt mua đều đặn mỗi tháng loại tạp chí chuyên ngành mình chẳng bao giờ xem đến. Bởi vì chính là chàng mà tôi đã chăm chú ngồi nghe những lời trầm ấm, hay đôi khi cả lặng im hàng giờ. Bởi vì đó là chàng trai năm ấy của tôi. (**)

Bây giờ, biến Hoàng Tử Bé trở thành người, và mình là Con Cáo:

Đời ta tẻ nhạt. Đi học, đi làm. Bản chất của tất cả công việc đều giống nhau, và tất cả loài người đều làm việc để sống. Vì thế, ta hơi chán. Nhưng nếu người cảm hoá ta, đời ta sẽ rực nắng. Ta sẽ nhận ra một ánh mắt khác hẳn mọi ánh mắt khác. Các ánh mắt khác sẽ làm cho ta rụt rè chui vào trong vỏ ốc của mình. Nhưng ánh mắt của người lại sẽ gọi ta từ hang chạy ra, như là một điệu nhạc. Và người thấy đó, về những bộ phim kiếm hiệp ấy, ta không hay xem phim cổ trang. Đối với ta chúng chẳng có gì hấp dẫn. Cái đó giả lắm. Nhưng người đã nhắc đến những câu chuyện của Kim Dung. Thế thì sẽ rất tuyệt một khi người cảm hoá ta! Phim kiếm hiệp kỳ tình, vốn có vô số các chàng diễn viên điển trai, sẽ gợi cho ta kỷ niệm về người. Và ta sẽ thích thú xem cả Tiếu Ngạo Giang Hồ, Thần Điêu Đại Hiệp lẫn Anh Hùng Xạ Điêu. (***)

—-

Một ngày nào đó, khi đã thuyên chuyển qua vài công ty, đổi hai ba job, đổi luôn cả môi trường khí hậu lẫn ngôn ngữ bao quanh, mình bắt gặp một tấm ảnh mới chụp gần đây của người.

Biết là người không dùng mạng xã hội, hầu như không giao du với bạn bè cũ, một hình ảnh như vậy tồn tại trên internet là rất hiếm hoi. Hoá ra thiếu niên bình thản năm nào đã trở thành người đàn ông như thế này đây. Nói sao nhỉ, mình không bao giờ có ý nghĩ rằng nhan sắc của người tàn phai theo năm tháng. Chỉ đơn giản là, kẻ bấm máy tấm ảnh đó không phải là mình. Nếu số phận rẽ theo một hướng khác, mình sẽ ở đó giữ cho người luôn luôn xinh đẹp và chụp cho người những bức hình tuyệt nhất.

—-

Nhà văn phi công ấy đã viết thế nào nhỉ:

“– Chính thời giờ cậu đã mất, cho đoá hồng của cậu, làm cho đoá hồng của cậu trở nên quan trọng đến thế.

– Chính thời giờ tôi đã mất cho bông hồng của tôi… Ông hoàng nhỏ nói, để mà ghi nhớ.”

Ừ, đúng vậy đấy. Chính thời gian mình đã mất cho người, trong suốt ngần ấy năm, cả khi tỉnh thức lẫn trong giấc ngủ, làm cho người trở nên quan trọng đến thế.

Vậy điều thu được ở đây là gì, sau ngần ấy thời gian đã mất đi?

Mình được những giấc mơ. Bất tận, đầy màu sắc.

Mình được tất cả các ánh mắt, nụ cười, giọng nói, điệu bộ của tất cả các soái ca/ đại hiệp/ big boss/ linh mục/ đấu sĩ/ siêu anh hùng/ bá tước trong tất cả các tác phẩm điện ảnh/ truyền hình/ âm nhạc/ hội họa/ văn chương … Đâu đâu mình cũng thấy hình bóng người trong đó.

Mình được cái ý nghĩ rằng: Tất cả các soái ca/ đại hiệp/ big boss/ linh mục/ đấu sĩ/ siêu anh hùng/ bá tước trong tất cả các tác phẩm điện ảnh/ truyền hình/ âm nhạc/ hội họa/ văn chương kia … mà bước từ thế giới tưởng tượng ra cuộc sống đời thực này thì cùng lắm cũng chỉ được như người thôi. Mà, mình đã từng có một chàng trai như thế.

 

 

 

—————–

(*)“Gửi gió cho mây ngàn bay

Gửi bướm đa tình về hoa”

(Gởi gió cho mây ngàn bay, Nhạc Đoàn Chuẩn – Từ Linh)

(**) “Các cô đẹp, nhưng các cô trống rỗng, em nói với họ. Người ta không thể chết vì các cô được. Phải, đoá hồng của tôi, một người qua đường tầm thường tưởng là nàng giống các cộ Nhưng đối với tôi thì nàng quan trọng hơn tất cả các cô, bởi vì chính là nàng mà tay tôi đã tưới. Bởi vì chính là nàng mà tôi đã đặt chính dưới bầu kính. Bởi vì chính là nàng mà tôi đã che bằng tấm bình phong. Bởi vì là nàng mà tôi đã bắt những con sâu (trừ hai ba con dành để thành bướm). Bởi vì chính là nàng mà tôi đã ngồi nghe than thở, hay tán hươu tán vượn, hay đôi khi cả lặng im nữa. Bởi vì đó là đoá hồng của tôi.”

(Hoàng tử bé, Antoine de Saint-Exupéry)

(***) “Đời tớ tẻ nhạt. Tớ săn gà, người săn tớ. Tất cả loài gà đều giống nhau, và tất cả loài người đều giống nhau. Vì thế, tớ hơi chán. Nhưng nếu cậu cảm tớ, đời tớ sẽ rực nắng. Tớ sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn mọi bước chân khác. Các bước chân khác sẽ làm cho tớ chui ngay xuống đất. Nhưng bước chân của cậu lại sẽ gọi tớ từ hang chạy ra, như là một điệu nhạc. Và cậu hãy nhìn kia! Cậu thấy không, ở kia, những đồng lúa mì ấy? Tớ không ăn bánh mì. Lúa mì đối với tớ là vô dụng. Các cánh đồng lúa mì đối với tớ chẳng có gì khêu gợi. Cái đó buồn lắm. Nhưng cậu có mái tóc mầu vàng kim. Thế thì sẽ rất tuyệt một khi cậu cảm hoá tớ! Lúa mì, vốn màu vàng kim, sẽ gợi cho tớ kỷ niệm về cậu. Và tớ sẽ yêu tiếng gió reo trong lúa mì…”

(Hoàng tử bé, Antoine de Saint-Exupéry)

Đẹp – Tự Do – Art School – Giải Thưởng Viện Hàn Lâm Mới

1/ Đẹp tự nhiên không có nghĩa là tự nhiên mà đẹp

Tôi mê bất cứ cái gì đẹp, trong đó tất nhiên gồm những người đẹp. Gu của tôi là gương mặt sáng láng lương thiện đi kèm vóc dáng khoẻ mạnh cân đối. Hầu như các em bé có cha mẹ đều đẹp. Tôi nhớ được rằng những bạn học đầu tiên của mình ở trường mẫu giáo đều rất kháu khỉnh đáng yêu.

Khi chưa thành niên, cái đẹp dường như chỉ giản đơn là quà tặng của số phận. Điều làm cho những đứa trẻ luôn xinh đẹp chính là may mắn được trưởng thành trong tình yêu thương và sự chăm sóc đúng cách. Thời trung học lên đến đại học, ngắm các bạn mình đẹp, tôi mê mẩn, nhưng luôn tự nhủ chỉ là chút rung động thần kinh do phản ứng hoá học trong não. Nghĩa là chỉ thích chứ không phục.

Giờ đây, đến tuổi này, cái đẹp với tôi mang một ý nghĩa khác, có phần bớt hình thức bề nổi hơn. Thấy bạn nào đồng trang lứa mà vẫn còn đẹp kiểu “sáng láng lương thiện, vóc dáng khoẻ mạnh cân đối”, quả thật tôi vô cùng kính nể.

Tôi cho rằng vẻ ngoài tươi tắn thân thiện đó phản ánh được cả một lối sống chứ không vừa. Bạn đẹp à, cho tớ ngả mũ tỏ lòng ngưỡng mộ cái cách mà bạn đương đầu với cuộc sống bụi bặm này để nuôi dưỡng, rèn dũa cho cả thể chất lẫn tâm hồn mình vững vàng như vậy nhé.

2/ For liberty, Fernando

Nhạc Abba là những giai điệu mang về hoài niệm. Thời thơ ấu, tivi luôn phát Happy New Year suốt mỗi dịp năm mới. Có một bản lập đi phát lại hoài mà nghe mãi vẫn không chán. Lễ bế mạc Thế vận hội Sysney 2000 có hình ảnh cô bé mặc váy áo như búp bê diễu hành qua sân vận động trong nền nhạc Dancing Queen. Chương trình Sing to learn English của VTV có giáo sư NQH giọng trầm ấm cắt nghĩa về bối cảnh được nói đến trong bài Fernando. “Cậu có nghe thấy tiếng trống không Fernando? Tớ sợ lắm. Tụi mình trẻ quá, phía trước còn cả một đời, đâu đứa nào chuẩn bị để chết … Sao hôm nay sáng quá Fernado, chúng đang chiếu sáng cho cậu và tớ, cho tự do, Fernando.”

Ngày xưa, tôi và cậu bạn thân từng cùng nhau thử một trò chơi thuộc loại khám phá tâm lý. Trong một khung lưới chứa các chữ cái tưởng như sắp xếp ngẫu nhiên, ba từ ngữ liền lạc đầu tiên mà bạn nhặt ra được khỏi đống hỗn độn đó sẽ phản ánh điều bạn đang mong muốn nhất. Phương thức đơn giản nhưng rốt cuộc cả tôi và cậu bạn đều phải thừa nhận chính xác quá.

Hai trong ba từ cậu trông thấy mà tôi còn nhớ được là HEALTH và YOUTH. Lúc đó, bạn đang là sinh viên y khoa, bị chuẩn đoán mắc cùng lúc hai căn bệnh: một ở phổi, một ở thận. Một mãn tính, một cấp tính nhưng có nguy cơ chuyển thành mãn.

Còn tôi khao khát gì trong giai đoạn ấy, thời thiếu nữ thanh xuân rực rỡ? Giờ đây cũng chỉ nhớ được hai điều: Tự do và tiền bạc. Từ thứ ba đã quên đi, chứng tỏ nó cũng không thật sự quan trọng. Vậy đó, từ ngữ đập vào mắt tôi đầu tiên là FREEDOM, tiếp theo là MONEY, hai động lực khiến tôi tranh đấu không ngừng trong suốt dọc đường tuổi trẻ của mình. Mà xét cho cùng, kiếm tiền cũng chỉ là để có được nhiều tự do hơn.

Thời gian và năm tháng trôi, có lần tôi chơi lại trò này, không thấy ra freedom với money nữa. Cũng mừng.

3/ Giải Thưởng Viện Hàn Lâm Mới

Nobel năm nay đã có kết quả, chuyện vắng bóng hạng mục văn chương thì mọi người đã biết từ lâu. Nhưng …

Chỉ còn hai ngày nữa là New Academy Prize in Literature được công bố mà mong ngóng rình rập bấy lâu nay không thấy có ai bình luận gì về sự kiện này cho mình đọc ké. Lòng bỗng không khỏi tự hỏi rằng tại sao? Tại sao? Tại sao?

Hôm nay, Vương quốc Bỉ không mưa, ngày mai không có lịch học tiếng Hà Lan, xin chia sẻ chút kỷ niệm cá nhân liên quan đến hai trong số bốn ứng viên lọt vào final list của giải thưởng được xem là thay thế cho Nobel văn chương 2018 này vậy.

  • Neil Gaiman.

Bác này nổi tiếng cả ở thể loại kịch bản truyện tranh, loại hình văn chương cực kỳ gần gũi với ngành học của tôi nhưng thú thật là chưa bao giờ biết đến được chữ nghĩa của bác ngoại trừ bài phát biểu tại lễ tốt nghiệp của The University of the Art hồi năm 2012. Đợt đó, dân art nhiệt liệt chia sẻ bài diễn văn này khắp nơi, những người hâm mộ tự đặt tiêu đề cho nó là Make good art.

Đúng như tên gọi đó, phần gây ấn tượng nhất buổi lễ là lúc bác nói về tinh thần “make good art”. Đại ý dặn dò rằng “Dù cho bão táp mưa sa lợn kêu con khóc chồng đòi tòm tem, make good art!”

Khi ấy tôi còn không có nổi thời gian cầm lên cây bút chì. Giấc mơ art school là một trái núi trong lòng không biết chừng nào mới leo qua được. Hết chướng ngại này lẫn chướng ngại khác cứ nối tiếp hiện ra, vừa thanh toán được cái này cái khác lại mọc lên. Sách vở động viên người trẻ trở thành doanh nhân hay nhà lãnh đạo thì nhiều mà lời lẽ khuyến khích theo đuổi nhóm ngành nghệ thuật lại quá đỗi lưa thưa. Bài diễn văn của Neil Gaiman là một trong số những nguồn sáng truyền cảm hứng ít ỏi mà tôi tiếp cận được. Có điều, khi áp dụng vào bản thân, chỉ dám tâm niệm ở level thấp nhất: “Dù cho bão táp mưa sa lợn kêu con khóc chồng đòi tòm tem, go to art school!”

Anyway, hai năm sau đó tôi cũng bò tới được art school. Thanks Mr. Gaiman.

  • Kim Thuý

Đầu tiên, thích vì cô đẹp. Đẹp quá, quá đẹp. Ở tuổi cô mà có được vóc dáng đó, mái tóc đó, nụ cười đó, không phải chuyện “tự nhiên mà đẹp”.

Thứ đến, cảm nhận cá nhân của tôi khi đọc Kim Thuý là ấn tượng về kiểu văn của những người mê cái đẹp và thích viết đẹp. Loại cảm giác tương tự như khi đọc truyện của hoạ sĩ từng là thủ khoa Đại học Mỹ thuật G. hoặc nhà văn từng học thiết kế đồ hoạ N.

Cuối cùng, có một vài trang viết của cô Kim Thuý làm tôi liên tưởng đến một Việt Nam qua các giác quan của Marguerite Duras. Trong một đoạn phỏng vấn, cô cũng chia sẻ quyển sách đầu tiên dám bỏ tiền ra mua như một món đồ xa xỉ đối với hoàn cảnh gia đình lúc ấy chính là L’amant của Duras. Hồi vào Saint – Luc, khi biết được tôi đến từ Việt Nam, có tới hai giáo viên đã thốt lên “Marguerite Duras”!

Điều bí mật của ngày hôm nay, #3/25-09-18

Đã không còn là bí mật nữa.

Vì sách in xong mất rồi.

Sách Tu khung cua so - Văn Thành Lê
Ảnh VTL chụp. Bạn làm ở nhà xuất bản nên luôn là một trong những người đầu tiên cầm trên tay các quyển sách mới ra lò. Hình ảnh trên bìa tôi vẽ, khung chữ tên sách do bạn designer của NXB thực hiện.

***

Trong quá trình vẽ bìa bộ truyện, tôi có viết vu vơ trên blog này rồi đăng kèm phác thảo và bản chưa hoàn thiện. Nếu bạn có nhã hứng có thể xem tại link dưới đây:

Điều bí mật của ngày hôm nay, #1/18-06-18

Điều bí mật của ngày hôm nay, #2/19-07-18

What’s going on?

13717410_10208700950173791_835145102321420179_o

Này T, cậu biết không, 21/7 vừa rồi là lần đầu tiên kể từ năm năm qua tớ không được ngắm pháo hoa trong ngày này đấy. Ừ thì lẽ dĩ nhiên họ vẫn bắn pháo hoa nhân dịp quốc khánh Bỉ như thường lệ. Chỉ là lần này tớ đã chuyển nhà ra vùng ngoại vi khá xa trung tâm nên không trông thấy được nữa.

Ở nơi cậu sống, quốc khánh cũng vừa diễn ra trước đó đúng một tuần nhỉ. Tớ đồ rằng sau tất cả những gì đã trải qua, cậu cũng đã yêu đất nước hình lục giác ấy chẳng kém gì tình cảm tớ dành cho vùng đất vẫn còn có vua và hoàng hậu này. Tính ra tớ đã đến đây tròn năm năm hai tháng còn cậu đã ở đó hơn sáu năm. Time flies so fast, có cần tự hỏi đất-đã-hoá-tâm-hồn-chưa nữa không ta. Ờ, vậy mà có lẽ rồi tớ lại cuốn gói dọn đồ một lần nữa thôi. Và nếu điều ấy xảy ra thì cũng xác định luôn đó sẽ chẳng phải là lần di cư cuối cùng. Bọn tớ sẽ còn du mục nữa, nữa. Tương lai, mãi cho đến bây giờ vẫn chẳng là điều có thể biết trước.

***

Nhớ hồi đó, khi tớ và bạn-đồng-hành bây giờ đến với nhau, tất cả các cậu điều kinh ngạc. Sở thích khác biệt, tính tình trái ngược, biểu hiện đối chỏi. Các cậu không thể ngờ. Bạn bè của chàng cũng vậy. Đúng thế đấy, thực tế là bọn tớ khác nhau đến nỗi đã học chung lớp hơn hai năm mà tớ chẳng mảy may lăn tăn gì về sự hiện diện của chàng ấy. Như hai thế giới khác nhau, thoạt nhìn thoáng nghĩ, có lẽ chúng tớ chả có điểm chung nào ngoài nước da trắng. Thật là khác với cái cách tớ, cậu và P bắt sóng dò ra nhau ngay từ những ngày đầu tiên rồi thì mau chóng kết thành bộ ba luôn chiếm cứ giải nhất cuộc thi xé giấy dán tranh, trong tất cả các lần hội trại. Khác quá, quá khác.

Bạn đồng hành của tớ, chàng ấy không vẽ, không làm đồ thủ công, không chơi một nhạc cụ nào. Chàng không nghe loại nhạc của chúng ta, thậm chí không cả đọc sách.

Nhưng cậu biết không, chàng ấy là người duy nhất ủng hộ tớ trong mọi hoàn cảnh, dù hiện thực có khốc liệt tàn nhẫn đến đâu và tớ có dở hơi hậu đậu thế nào. Tớ và chàng cùng chia sẻ một thứ mà cả hai không thể tìm thấy được ở những người nào khác: niềm đam mê theo đuổi những giấc mơ. Chính điều đó đã gắn kết bọn tớ với nhau trong cuộc hành trình trải dài suốt mười bốn năm qua. Bao nhiêu phương cách đã được khai mở, bao nhiêu kế hoạch đã được vạch ra, tìm hiểu, gạch bỏ, điều chỉnh, dựng mới, thực hiện, sửa đổi, tiếp tục, điều chỉnh, tìm hiểu, tiếp tục … Tương lai, đã và sẽ luôn không thể đoán định. Thế nhưng, có một điều chắc chắn tớ có thể nói với cậu rằng bọn tớ cực kỳ hạnh phúc với con đường không-tơ-lụa đã lựa chọn ấy.

***

Ừ thì, cũng phải thừa nhận là đôi khi cũng có chút mỏi mệt.

Sáu năm trước, khi biết mình sắp rời khỏi Việt Nam, tớ đã không dám mua thêm sách nữa, thậm chí không dám cả tiếp tục viết vào sổ. Tớ sợ không thể mang chúng theo. Thật đau lòng khi phải bỏ lại đám giấy tờ đầy chữ ấy trong tình trạng mình không còn kiểm soát được.

Biết thế chi bằng đừng tạo ra nữa.

Gần đây, tớ mới sắm một chiếc piano. Loại digital thôi, nhưng vỏ đàn bằng gỗ mun nên rất nặng. Để mang được nó lên tới căn hộ nằm trên tầng một của tớ là cả một vấn đề chết đi sống lại ngày hôm ấy. Về nhãn hiệu, tớ đã cố tình chọn hãng sản xuất giống với cây organ đầu tiên của mình – cây đàn mua được bằng tiền thưởng gom góp khi vào được đến vòng quốc gia của kỳ thi học sinh giỏi hồi tiểu học. Tớ không có năng khiếu vượt trội ở khoản âm nhạc, cũng chẳng chăm chỉ tập luyện gì. Căn bản là đã có những tình yêu sâu đậm hơn dành cho hình ảnh, ngôn từ và phần lớn thời gian thì đành cống hiến cho bài vở trường lớp, thế là đã quá đủ để nướng hết hai vòng quay đồng hồ một ngày. Nhưng rõ ràng có những điều kỳ diệu chỉ có các thanh âm mới có thể mang đến cho tâm hồn con người ta.

Khi rời khỏi nhà bắt đầu cuộc sống trọ học, tớ đã không thể đem theo cây đàn.

Cậu biết không, sự hiện diện của dãy kệ sách và một cây đàn keyboard có ý nghĩa với tớ gần như một biểu tượng cho ngôi nhà bên trong vậy. Mặc dù đã thử qua guitar lẫn mandolin, các loại đàn phím vẫn làm tớ mê mẩn hơn là bộ dây. Trong suốt những năm tháng tha hương, tớ chưa bao giờ nguôi ý nghĩ, một ngày kia, khi tìm được chỗ ở rộng rãi ổn định, nhất định mình sẽ đặt vào đó một cây đàn và kệ sách lớn. Con đường tớ đi ngẫm lại cũng đơn giản như bao người thôi. Dùng não để kiếm tiền, dùng tiền để mua thời gian, dùng thời gian để vẽ và kể chuyện, dùng thời gian còn lại sau đó để tập đàn và đi xe đạp. Chín năm đèn sách và làm việc ở Sài Gòn chưa cho phép tớ làm điều đó. Dạo gần đây, sau năm năm mơ màng mờ ảo nơi xứ sở của Tintin, tớ đã thấy mình bắt đầu mua sách giấy trở lại, rồi tiếp theo là sở hữu một cây đàn nặng trình trịch như một chiếc mỏ neo. Những tưởng, công cuộc trôi dạt đã lật tới chương cuối. Ấy thế mà không, chưa tập trọn được một khúc nhạc mới đã thấy mình lại sắp nhổ neo kéo buồm. Rồi sẽ làm thế nào với đám sách vở, tranh ảnh với cả cái đàn đen bóng lù lù kia đây.

Này T, nếu có duyên, biết đâu có ngày chúng ta sẽ hạnh ngộ trên mảnh đất hình lục giác – quê hương mới của cậu thì sao. Đến lúc đó, cậu và cô bạn gái nhạc sỹ, sẽ chơi tặng tớ và K một giai điệu bolero?

Điều bí mật của ngày hôm nay, #2/19-07-18

7D-Tap1 final no logo

7D-Tap2 moi final no logo

Trong quá trình vẽ những hình ảnh này, tôi đã sa đà vào đâu chừng năm chục tập phim học trò Nhật Bản. Con số gần nửa trăm ấy là do có những bộ thích quá nên đã xem đi xem lại mấy lần. Các câu chuyện tình chốn học đường luôn mang lại bao cảm xúc dẫu đã qua tuổi đến trường từ lâu. Có lẽ là vì hầu hết những trải nghiệm yêu đương mà tôi từng có được đều diễn ra ở ba năm cấp ba. Lên đại học cũng là lúc bắt đầu “dặm trường mê mải”. Phải được trở thành người như mình mong muốn, phải được sống với giấc mơ thơ ấu dù có phải vượt qua bao nhiêu trở ngại. Chừng nào chưa đạt được mục tiêu, ngày đó tâm trí và tình cảm không thể yên ổn. Cả đầu óc và trái tim đều không còn chỗ cho bất cứ thứ gì khác ngoài giấc mơ ấy.

Từ khi rời khỏi trường trung học, tôi ngừng lớn lên và cũng không biết yêu thêm lần nào nữa.