Did you write the book of love

Nhớ năm ngoái trong căn hộ bé tí hin ở Bruxelles, cũng tầm tháng này, tôi đã không ngăn được mình thốt lên thành lời “Trời ơi, tôi cô đơn quá. Không có ai đọc bản thảo cho tôi.” Ngay sau đó có giọng nói cất lên như tiếng vọng “Trời ơi, tôi cũng cô đơn quá. Không có ai đọc thesis cho tôi.”

Bạn cùng nhà của tôi quả rất hài hước.

Lúc đó tôi chưa tốt nghiệp đại học. Bạn chưa tốt nghiệp PhD. Tôi sắp phải gửi bản thảo cho chị biên tập như đã hẹn trước. Quyển sách đầu tiên trong đời nên nhiều nghi hoặc. Bạn sắp phải nộp luận văn cho giáo sư. Có lẽ là luận văn cuối cùng. Trong đời mấy ai nai lưng ra tự hành xác mà làm PhD lần thứ hai cơ chứ.

Bạn cùng nhà không bao giờ đọc những gì tôi viết. Thực ra là bạn không đọc bất cứ loại sách nào khác ngoài tài liệu chuyên môn.

Tôi vì ăn tạp nên hồi xưa từng đọc một vài thứ bạn viết. Như là slide PowerPoint thuyết trình ở lớp, SOP xin học bổng, luận văn tốt nghiệp đại học, phần tóm tắt-mở đầu-cám ơn-kết luận của luận văn cao học … Sau đó thì những nội dung bạn viết càng ngày càng trở nên không thể đọc với tôi nữa.

Theo một nghĩa nào đấy, chúng tôi có những thế giới riêng rất khác biệt.

***

Bây giờ, tôi đã không còn ở Bruxelles. Bạn cùng nhà tốt nghiệp. Tôi tốt nghiệp. Cả hai quyển sách được in. (Thesis của bạn cùng nhà cũng có ISBN đàng hoàng). Manuel, goodbye, I’ve got to go away. Or I will change my mind and stay another day. Bye, bye Miss American Pie. Drove my Chevy to the levee but the levee was dry. And them good ole boys were drinking whiskey and rye.

Bye bye Bruxelles.

****

Mấy ngày nay, trong đầu tôi cứ quanh quẩn ý định lên blog này khóc lóc ăn vạ. Bạn cứ thử tưởng tượng là tôi những muốn bù lu bù loa ôm chân kéo váy tất cả các reader ít ỏi tình cờ ngang qua đây mà hỏi câu “Có thể đọc bản thảo mới của tôi không huhu”. Huhu, tôi nói thật ấy huhuhu…

Và, để cho lời thỉnh cầu thêm thuyết phục, tôi còn định đăng lên một tấm ảnh thời đỉnh cao xuân sắc của mình. Nếu vẻ ngoài của tôi (ở thời xuân sắc đỉnh cao) cũng đáng yêu như tranh tôi vẽ (tôi thấy có vài bạn đã khen) thì bạn sẽ đọc truyện tôi viết chứ? (Oé, nghe có vẻ không liên quan lắm).

Bức hình đó như thế này:

Mi mau giao-01

Bạn có đoán được tôi là ai trong hai cô bé này?

Manuel goodbye và American Pie, bạn có thích bài nào trong số đó không?

Khi mà nhan sắc của tôi lớn lên đã xuống cấp rất nhiều, bạn có muốn đọc truyện tôi viết?

Advertisements

Một triệu giấc mơ (*)

Bài này được viết sau khi xem The greatest showman. Bộ phim làm tôi nhớ đến một tác phẩm khác cùng thể loại ca hát nhảy múa: La La Land. Năm ngoái, khi La La Land ra rạp, news feed của tôi tràn ngập các status xúc động. Cô bạn thơ thường ngày vốn rất thâm trầm còn gửi vào inbox của tôi link trailer phim.

Nhưng thật lạ, tôi coi mà không thấy truyền cảm hứng gì hết. Giấc mơ sự nghiệp của Seb và Mia thành sự thật còn tình yêu của họ chết yểu. Điều đó làm tôi không vui cũng chẳng buồn.

Tôi nghĩ điểm khác biệt chính khiến tôi động lòng với vợ chồng ông bầu Hugh Jackman/Michelle Williams hơn hẳn cặp tình nhân Emma Stone/Ryan Gosling là ở chỗ họ luôn đồng hành sau tất cả mọi chuyện. Từ trắng tay đến thành quả, rồi thất bại, rồi tái gầy dựng, rồi lại tiếp tục … lúc nào cũng có nhau.

Nhưng tại sao lại cần có một người ở cạnh bên ta trên hành trình đuổi theo những giấc mơ, nhất là khi đó là các vọng tưởng điên rồ?

Bạn biết không, tôi là một kẻ không thể đồng tình nhiều hơn nữa với Albert Camus rằng bản chất cuộc đời này chẳng là gì khác ngoài một sự phi lý vô biên, rằng chúng ta cứ phải vất vả tranh đấu sứt đầu mẻ trán mỗi ngày mà rốt cuộc có còn lại được gì đâu. Giống như việc đẩy một tảng đá to lù lù lên đỉnh núi rồi thả cho nó rơi xuống. Rồi lại hì hụi đẩy lên. Rồi thả xuống lần nữa. Cứ thế lập đi lập lại. Trông ngốc nghếch vô dụng làm sao. Nhưng mà cuộc sống này nó như vậy đấy. Tôi cảm thấy thực đúng thế.

Hồi còn nhỏ, điều thúc đẩy tôi tiến lên là ước muốn thay đổi những vận mệnh được viết sẵn.

Vào quãng lên mười thì phải, trong tôi bắt đầu nảy mầm câu hỏi “Tại sao mình lại sinh ra ở vùng đất này, thuộc dân tộc này ?”. Đó là khi tôi biết được xứ mình nóng ơi là nóng bởi vì nằm gần ngay xích đạo. Và đất nước mình thì được xếp vào loại nghèo nàn lạc hậu nhất nhì thế giới.

Lớn hơn chút nữa, câu hỏi mọc thêm nhánh “Tại sao mình lại được sinh ra bởi những người này và phải chịu sự ảnh hưởng của những người kia?”

Thế là tôi đã đi con đường tuổi trẻ của mình với một ngọn lửa âm ỉ trong lòng. Trên cái bếp tự đốt con con đó, tôi đóng vai một nhà giả kim vụng về, cứ tìm cách đun nấu một công thức có sẵn thành ra thứ gì đó nhất định là phải khác với cái món định trước mà người ta dúi cho mình lúc ban đầu. Nhưng vẫn phải ăn được, tất nhiên.

Tôi không ngại thời gian, tôi sẵn sàng chờ đợi. Từ từ khoai mới nhừ.

Cho đến một ngày … Cuộc cách mạng nhằm lật đổ những gì các đấng sinh thành áp đặt và muốn tôi trở thành đã đến hồi kết. Chả còn cái gì để mà lật. Tôi cũng bước ra được khỏi vùng đất có bầu không khí nóng ơi là nóng …

Nhưng mà rồi sao nữa, what’s next?

“What’s next” Câu hỏi tiếp theo bật ra. Khốn thay, lúc này tôi đã trót nhiễm phải thứ tư tưởng phi lý cộp mác quý ngài Camus kia.

Sống cuộc đời này, thực ra rất giống như lấy mình làm nhân vật chính để tự viết một cuốn truyện. Hoặc là như đang chơi game, thể loại nhập vai.

Các mục tiêu đặt ra trên đường đời, chính là cuộc chơi mà ta chọn lấy. Dù có chọn thế nào, cũng chỉ là sự phi lý. Thời gian mà ta bỏ ra chơi game đó, có ngốc nghếch và vô dụng không? Mỗi sinh mệnh khi xuất hiện trên cõi đời này, là đã bị ném vào một cái game nào đấy và bị bắt giữ ở trỏng luôn rồi. Chỉ còn cách tèo mới game over được thôi. Nhưng ý tôi không phải muốn nói đến chuyện nên tự kết liễu, mà chủ yếu là tìm lấy niềm vui trong việc chơi game. Truy lùng và đuổi bắt những giấc mơ có lẽ là game vui nhất có thể chơi trong lâu dài mà tôi nghĩ ra được.

Cách đây hai ba năm gì đó, một thời gian sau khi đã công khai với toàn thể đồng loại xung quanh rằng moa không thích game kỹ sư, bác sĩ, thương nhân gì gì hết, mấy toa nên để yên cho moa chơi trò art school, tôi có làm một bộ trắc nghiệm xem nghề nghiệp nào phù hợp với cách tư duy của mình. Nguồn cơn là do thấy bạn hoạ sỹ kia đã làm test ra được đúng bản chất hoạ sỹ luôn. Chuẩn quá! Chắc bài test cũng đáng tin cậy.

Nhưng mà kết quả là hoạ sỹ con nhà người ta như thế chứ đến lượt tôi thì … Thôi, không nói đâu, híhí …  Bạn nào có kiên nhẫn đọc đến đây xin thứ lỗi cho  :-)) Tôi chỉ có thể tiết lộ là thấy nó cũng đúng đúng chứ chẳng đùa.

Có lẽ vì vậy mà mọi ước vọng trong sự nghiệp nghệ thuật hay khoa học với tôi cũng phù phiếm như nhau. Loé sáng trong tích tắc trên sân khấu hay cháy bỏng vạn năm như mặt trời cũng đâu là gì trong vũ trụ mênh mông này, có khác mấy đâu. Một cuộc sống hết mình cho những đam mê nghề nghiệp là điều tôi hướng đến nhưng nếu phải đổi bằng sự vắng bóng của người mà ta thực sự yêu thương thì …

Tôi nhớ lại cái thời chẳng ai dám ủng hộ những sở thích vụn vặt của tôi. Chẳng ai dám cho lời khuyên rằng tôi hãy nhảy ra khỏi cái máng an toàn của mình mà đi tìm lá diêu bông đi. Gọi là lá diêu bông cũng trùng khớp thật đó. Bởi vì chính tôi cũng không biết tường tận điều mình đang tìm kiếm là gì. Lúc ấy tôi thậm chí còn chẳng rõ liệu nó có tồn tại trên đời hay không. Từ khi sinh ra luôn quẩn quanh trong cái máng thì có hiểu biết được là mấy. Chỉ mơ hồ là chỗ êm đềm nhưng tù túng này không phải viễn cảnh mình mường tượng mà thôi. Cái thời đó, nghĩ lại thì ngọn lửa giả kim nửa mùa của tôi rất dễ nuôi. Tôi không mưu cầu cả vũ trụ hợp sức sau lưng, chỉ cần lúc nào cũng nên có một người ở cạnh bên trên con đường mịt mù này. Chỉ một thôi là đủ. Chuyện lá diêu bông có thực hay không không phải là vấn đề. Điều làm nên vấn đề là người ủng hộ cuộc tìm kiếm của tôi có thực. Trong cái game mà cuối cùng mọi thứ đều phi lý này thì chẳng phải tình cảm con người là điều ít vô nghĩa nhất sao.

Tôi cho là luôn có cách để ôm được cả hai, sự nghiệp lẫn tình yêu. Đi cùng nhau có thể chậm nhưng xứng đáng. Theo đuổi đam mê thì vui còn một tình thân đích thực thì mang đến ý nghĩa cho cuộc đời. Mà đã lỡ mơ rồi thì sao không mơ cho trọn luôn đi. Một sự nghiệp lớn thường có tên gọi là “giấc mơ điên rồ” trước khi nó thành công. Vậy nếu ta mơ cả sự nghiệp (với tôi thì không cần lớn lắm, nhưng phải là kiểu tôi thích) lẫn tình yêu (cái này chính hiệu thì chỉ một loại universal, bất phân lớn nhỏ) thì có bị cho là điên rồ?

Mười mấy năm trước tôi đã tin rằng rồi mình sẽ có tất cả những điều mình muốn. Tới giờ vẫn nghĩ vậy. Tự nhiên bây giờ tôi lại có một câu hỏi: rồi sẽ còn nghĩ như thế được bao nhiêu năm nữa?

————–

(*) Tựa bài viết tôi đặt theo tên bài hát A Million Dreams trong The greatest showman. Đó có thể là một bộ phim cổ tích kiểu American dream rất sến rất trẻ con. Tôi chẳng bao giờ có ý định review phim ảnh đâu. Gu đọc, gu xem của tôi mãi mãi là nhãn quan của một đứa trẻ mà thôi.

Thực ra, câu chuyện này tạo ấn tượng với tôi là bởi trong phim có nhiều chi tiết gần gũi với niềm tin và những mối quan tâm cá nhân. Chẳng hạn như việc phân biệt giữa nghệ thuật hàn lâm quý tộc và các tiết mục mang tính giải trí thuần tuý; sự khác biệt trong cách người ta hình dung viễn cảnh hạnh phúc của mình ngay từ khi còn là một đứa trẻ: tham vọng trở thành một vũ công ba lê chói sáng và chấp nhận khổ luyện vì điều đó hay chỉ cần đứng im trên sâu khấu trong bộ đồ hoá trang thành một cái cây đã là đủ đầy; một tình yêu trẻ thơ lớn lên theo năm tháng; chuyện cãi cha cãi mẹ để sống theo ý mình; niềm tin và sự ủng hộ của người bạn đời; chí mạo hiểm; khái niệm “nhà” …

Một vài câu tôi thích trong phim:

Ba lê cần sự luyện tập nhiều năm trời, không phải như chuyện gánh xiếc.

Không cần cả làng phải thích mình, chỉ cần một vài người tốt mà thôi.

Em không ngại mạo hiểm cùng nhau.

Chúng ta có thể sống trong thế giới mình thiết kế ra.

Xuyên qua bóng tối, qua những cánh cửa, qua những chỗ chẳng ai từng sống, but it feels like home.

Bittersweet memories

Ở cái xứ sở vẫn đang mùa đông này thì không khí Tết chỉ là chút rộn ràng hiện ra trên News Feed thôi, vậy mà vẫn không bỏ được tật nghĩ ngợi lan man mỗi dịp năm hết Tết đến.

Năm nay nhớ gì không nhớ, lại nhớ đúng hình ảnh mình vận quần short jean, phủ ngoài mông là sơ mi ca rô đen trắng rộng thùng thình, chân mang dép kẹp, loẹt quẹt lếch thếch vào rạp hỏi vé Iron man. Sảnh vắng tanh. Cô nhân viên nói chỉ còn vé VIP phiên bản 3D, phim đã chiếu được 20 phút rồi, vẫn muốn vô chứ, hay là chờ xuất chiếu tiếp theo. Gật đầu vào coi. Hai tiếng sau đi ra chẳng nhớ gì hết. Trên mặt vốn dĩ đã sẵn có một cặp kiếng cận, nay gánh thêm cái kính 3D kềnh càng bỗng thành ra lủng củng lập cập hết cả.

Những buổi đi xem Life of Pi, Les Misérables, Step up … cũng diễn ra trong kịch bản tương tự.

Cái thú của việc đi đâu đó một mình là có thể đến trễ muộn thế nào cũng xong. Quần áo tóc tai ra sao cũng được. Đối với một kẻ thường xuyên lạc đường luôn ước ao có thể sống cuộc đời không phải đầu tư tí ti nơ rôn thần kinh nào cho việc ăn mặc thì đó là cả một sự cứu rỗi.

Cái thú của việc đến rạp phim là được hợp lệ ngồi giữa mọi người trong trạng thái hoàn toàn im lặng.

Cái thú của việc đi làm có tiền là không cần nghĩ ngợi nhiều về giá vé VIP hay 3D như hồi sinh viên.

Ngẫm lại, đó có lẽ là thời giàu có nhất, nếu xét về mức lương.

Và cũng là thời khốn khổ nhất, chiếu theo cảm xúc.

Một mình một xe, một bộ phim, một vòng chạy bộ quanh công viên mỗi tối, một mâm cơm 3 món nấu ra mà ăn chẳng hết … Bây giờ nhớ lại vẫn còn cảm giác muốn khóc to lên.

***

Hôm rồi nghe anh bạn ảo nói mới nuôi mèo, một lúc hai con, ban ngày khi chủ đi làm chúng sẽ tự chơi với nhau. Bạn bảo rằng cần phải có một thứ gì đó để bạn được tỏ ra dịu dàng, được thể hiện sự yêu thương của mình ra. Ừ nhỉ, sao hồi đó không nghĩ được như bạn. Những con mèo. Ông làm tôi nhớ đến Murakami thế ông bạn!

Nhắc đến cái bạn ảo này, chưa một lần gặp mặt nhưng chuyện vãn được biết bao điều mà chưa ai khác làm được. Nhiều lúc thấy bạn với Siri có gì khác nhau đâu. Có thể mình đang chat chit với một cái hệ điều hành lắm chứ. Phải là duyên may và cô độc cỡ nào người ta mới kết nối được với nhau lâu bền theo kiểu ấy.

***

Cam kết là điều khủng khiếp. Tất cả các thể loại hợp đồng đều ít nhiều mang dáng dấp một loại gánh nặng. Cam kết trọn đời là chuyện quá sức tưởng tượng. Cửa nhà thờ luôn luôn phải để ngỏ trong các lễ cưới. Trách nhiệm của linh mục là lưu ý mọi người về việc đó. Nhớ rằng cửa luôn mở. Như một quy tắc.

Có quá nhiều những cá thể cô đơn. Có lẽ bởi vì gắn bó với nhau vốn chẳng hề dễ dàng. Nếu chẳng tồn tại những ký ức như vậy, làm sao để nhận ra rằng không phải ăn tối một mình đã là hạnh phúc lắm rồi.

Đi giữa nhân gian (1)

Cái Tết đầu tiên khi công khai tình trạng “đã có bạn trai” với quê nhà, tôi đã nhận được ba câu hỏi liên tiếp về thân thế đối phương như sau:

  • Nhà ở đâu? – Tôi nói tên một xã đèo heo hút gió được xếp vào diện vùng xâu vùng xa của tỉnh.
  • Nhà có mấy anh chị em? – Nhà người yêu tôi chỉ toàn các anh em trai.
  • Nhà có rộng không? – Nơi ở của bố mẹ chàng quả có rộng rãi hơn chỗ cha mẹ tôi, nhưng so sánh về diện tích như vậy cũng không nói lên được điều gì, vì ai cũng thấy rằng nhà tôi rất ít người và rất bé .

Chủ nhân của ba câu hỏi trên cô hàng xóm kế bên nhà tôi. Theo vai vế thứ bậc thì quan hệ của chúng tôi là cô-cháu dù cô chỉ hơn tôi đúng năm tuổi. Cô gọi cha mẹ tôi là “anh chị” còn tôi gọi cha mẹ của cô là “ông bà”. Trong ký ức tuổi thơ, cô có một vai trò đặc biệt thân thương. Đó là người bạn gái duy nhất thời thơ ấu đã cùng tôi chơi ô ăn quan, búng thun, bắn bi, nhảy dây, nhảy lò cò, tắm mưa, đánh chuyền …

Thật sự là lúc ấy tôi hơi sốc nên chỉ trả lời ngắn gọn đúng thông tin. Sau đó thì cô hàng xóm im lặng có vẻ đăm chiêu. Cả hai chúng tôi không nói thêm gì nữa. Có vẻ như mỗi người đều đang theo đuổi những ý nghĩ riêng.

Về phần mình, tôi có thầm khó chịu, trong lòng cứ thắc mắc không biết cô sẽ có được bức chân dung nào về người yêu của tôi chỉ với ba thông tin (mà theo tôi) chẳng có liên quan gì đến những phẩm chất thiết yếu của một con người như thế. Tại sao cô không hỏi bạn trai tôi bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, tướng mạo ra sao, tính tình sở thích như thế nào. Hoặc thậm chí nếu hỏi lương của anh ấy bao nhiêu tôi cũng sẽ không lấy làm phiền. Những ngày tháng làm việc trong lãnh vực bán hàng đã dạy tôi thói quen luôn giữ cho mình vẻ ngoài tươi tắn trong một tâm thế sẵn sàng đón nhận mọi thái độ của người đối diện. Với những câu hỏi kiểu lương bao nhiêu, có người yêu chưa, chừng nào cưới, bao giờ sinh con … tôi thuộc loại miễn nhiễm. Mọi người cứ việc hỏi nếu thích, còn trả lời hay không và trả lời như thế nào là chuyện của tôi. Tôi lựa chọn vui vẻ, không để những việc như vậy ảnh hưởng đến kỳ nghỉ của mình. Hơn nữa, một khi đã hiểu được tại sao người ở quê hay hỏi những điều đó, sự cảm thông sẽ tự khắc xuất hiện.

Nhưng trong trường hợp này, tôi không hiểu gì cả. Hoàn toàn không hiểu.

Nỗi bức xúc được giải toả khi tôi trở lại Sài Gòn, trong dịp hàn huyên sau Tết với một cô bạn khác. Và cô này cho tôi một câu trả lời hết sức đơn giản nhưng cực kỳ chính xác. Bạn bảo rằng: người ta hỏi M. như vậy vì người ta nghĩ M. sẽ kết hôn với bạn trai và sau khi kết hôn thì vợ chồng M. sẽ sống với bố mẹ chồng, trong cùng một căn nhà với các anh em chồng.

Ôi trời ơi! Đó là quả thực là những viễn cảnh tôi chưa bao giờ nghĩ tới, một bức tranh tôi chưa từng dự định đến.

Bạn tôi đã không thể đúng hơn. Bạn làm tôi nhớ ra cô hàng xóm nơi quê nhà của tôi cũng chỉ mới hai mươi mấy tuổi. Cô vừa kết hôn, nhà chồng cô ở khá xa nơi cô làm việc, bố mẹ chồng cô còn có một cậu con trai khác chưa lập gia đình và nơi ở của họ không được rộng rãi lắm. Vẻ toan tính xen lẫn với lo ngại hiện lên trong ánh mắt cô sau khi nghe những câu trả lời về gia cảnh của chàng người yêu tôi thực ra chẳng liên quan gì đến chàng hay đến tôi. Chỉ là tâm trí cô đang bận rộn tìm giải pháp cho cuộc sống của chính mình lúc đó.

Trong lòng tôi và cô hàng xóm khi ấy, mỗi người đã giữ một bức tranh khác nhau khi trò chuyện với nhau.

 

Một truyền thống có thể lựa chọn

Tết này tôi tham gia vào nhóm gói bánh chưng cho tiệc tất niên của Hội sinh viên VN ở L. Động lực chính yếu là vì muốn học một kỹ năng mới. Hai anh chị team leader rất có kinh nghiệm và đam mê ở môn này. Anh Thanh tự chế dụng cụ cắt lá dong và khuôn bánh bằng gỗ rất đẹp. Chị Hân đã cặm cụi chuẩn bị nguyên liệu từ cả tuần trước. Chúng tôi đến chỉ việc phụ gói theo công thức và quy trình anh chị đã nghiên cứu, thử nghiệm nhiều năm. Mọi thứ đều được chuẩn hoá nên gà mờ như tôi cũng tạo ra được những chiếc bánh chẳng có chỗ nào để thất vọng. Cuối buổi, tôi tự làm cho mình ba chiếc mang về.

Tôi luộc bánh của mình trong nhà, bằng bếp điện, từ 8 giờ tối đến 8 giờ sáng ngày tiếp theo. Kể ra cũng hơi áy náy khi nghĩ tới khoản tiêu thụ năng lượng nhưng biết làm thế nào với khát vọng bánh chưng của mình bây giờ. Anh Thanh dặn phải nấu đủ 12 tiếng, bánh sẽ để được lâu và không bị lại gạo. Cũng không được nóng vội mà cho vào nồi áp suất, luộc bằng nồi thường vẫn ngon hơn. Tôi với K. chia nhau trông chừng bếp, cứ mỗi 2 tiếng mở nắp nồi để kiểm tra và châm thêm nước. Hôm sau, điểm tâm và bữa trưa của chúng tôi là bánh chưng ăn kèm củ hành và dưa chuột ngâm giấm mua ở Colruyt. Một cuối tuần trở về truyền thống! Mà có lẽ là truyền thống dân tộc hơn là truyền thống gia đình.

Hồi nhỏ, tôi lớn lên ở một mái nhà rất ít người, với rất ít lề thói thông lệ mang tính truyền đời. Vì vậy lúc rời khỏi, tôi hầu như chẳng có thói quen nề nếp gia phong nào để mang theo làm hành trang, cũng không có khái niệm cơm mẹ nấu để tiếc nhớ. Như vậy cũng có cái hay, tôi có thể tự chọn lấy các giá trị cả về tinh thần lẫn vật chất để xây đắp nên bản sắc cho mình.

Trở thành người như mình mong muốn, làm nên một gia đình và sự nghiệp theo viễn cảnh ta hằng ước ao là cuộc hành trình cả đời người. Nhưng có lẽ với đa số, thời kỳ quyết định nằm ở giai đoạn người ta còn trẻ dại, khoảng thời gian như tôi đã trải qua cách đây không lâu và vẫn đang tiếp diễn này đây. Tôi gặp nhiều khó khăn. Chủ yếu là vì lượng kiến thức phải nạp vào quá lớn. Thậm chí cái cách ta hình thành và định hướng cảm xúc cho chính mình cũng là thứ làm tôi phải đau đầu mò mẫm dò tìm. Có những điều người ta nên được tiếp thu từ thuở nhỏ thì tốt hơn.

Đối với tôi, làm bánh chưng tại nhà nhân dịp năm mới âm lịch là một truyền thống hoàn toàn có thể lựa chọn. Cũng tương tự việc có thể tạo dựng và duy trì thói quen nấu canh rong biển ngày sinh nhật giống như người Hàn hoặc chuẩn bị món gà tây dịp Thanksgiving như người Mỹ. Không khác biệt lắm, vì đều phải chủ động tìm hiểu và bắt chước khi đã lớn. Tôi vốn không mê chế biến món ăn, không phải người có gu thưởng thức ẩm thực tinh tế, lòng tự hào dân tộc cũng chẳng đậm đà hơn ai. Điểm mấu chốt ở đây là những hình ảnh và câu chuyện mà hoạt động này mang tới.

Cảnh tượng một nhóm người quây quần trong một nơi chốn rộng thoáng, xung quanh là rổ nếp trắng ngần, những viên đậu xanh quết nhuyễn vàng ươm, các dải thịt đỏ hồng bóng bẩy và những phiến lá dong xanh mướt là một bức tranh tuyệt đẹp. Sau đó thì 12 giờ đồng hồ canh chừng bếp lửa là cả một câu chuyện kịch tính với nhiều cung bậc thăng trầm đan xen. Người ta có thể tạo nên một hình ảnh không chỉ bằng cách vẽ hay một câu chuyện chỉ bằng cách viết. Và kỷ niệm luôn là bộ phim mà ta muốn xem lại nhiều nhất.

Khi tôi có một gia đình, “Making bánh chưng” là bức tranh, là câu chuyện, là bộ phim, là không gian nghệ thuật sắp đặt – tương tác mà tôi muốn tạo ra trong nhà mình mỗi dịp xuân về.

Còn bạn, có phải bạn cũng thích hình ảnh một cây thông Noel nhấp nháy trong phòng khách mùa Giáng sinh? Với tôi thì chúng giống nhau về bản chất, “christmas tree” và “making bánh chưng”. Tôi hỏi như vậy, là để diễn đạt rõ hơn về cái kiểu tư duy yêu bằng mắt của mình.