Tháng Năm của một vài năm

Cuối cùng thì nhiệt kế đã nhích lên khỏi con số không. Cuối cùng thì cỏ đã xanh màu dù lá cây vẫn chưa mọc lại. Cuối cùng thì đã có thể mặc váy mà không cần đến legging.

Cuối cùng phần khung kỹ thuật cho portfolio site đã xong. Phần nội dung thì chắc còn lâu lắm mới tạm hoàn thiện để mà gửi đi giới thiệu. Bởi vì không định xây dựng portfolio từ những dự án đã làm. Đang âm mưu muốn chuyển sang chào bán một phong cách khác.


Hồi ở trường, thầy cô lúc nào cũng gào lên “Bỏ hết mấy cái kiểu thương mại đó đi. Bỏ hết mấy thứ vẫn thấy nhan nhản khắp các bảo tàng lẫn postcard kia đi. Hãy vẽ những thứ chỉ duy nhất mình anh chị có thể vẽ ra.” => Thắc mắc (trong lòng): Nếu không thương mại thì illustrator biết sống sao nhỉ? Nếu những thứ chỉ có mình mới vẽ được lại không bán được?

Một lời dạy gây bối rối khác “Minh họa không phải là vẽ mấy thứ đèm đẹp dễ thương như trên postcard, anh chị hiểu không?” => Thắc mắc (cũng trong lòng): Ủa, không lẽ minh họa là phải vẽ xấu xấu méo méo dơ dơ?

Bây giờ thì hết thắc mắc rồi.

Vì đã hiểu ra rồi.

Giang hồ trong nghề có câu rằng “Sắm vai một nghệ sỹ nghiệp dư không ai biết đến dù sao vẫn dễ chịu hơn là đối mặt với việc trở thành một nghệ sỹ chuyên nghiệp mà thưa thớt người hâm mộ.”

Trong một diễn biến khác, buổi học cuối cùng của môn viết văn đã được để dành một cách có chủ ý cho câu chuyện Sói và Chó của Jean de La Fontein. Lời nhắn nhủ của cô giáo lúc chia tay: Trong sự nghiệp của mình, sẽ có lúc anh chị phải đối mặt với lựa chọn trở thành con Sói kiêu hãnh nhưng đói rét kinh niên hoặc Chó nhà béo tốt phải chịu xích cổ thần phục.

Mình rất ngại kể chuyện nghề với người ngoài nghề. Kể cả khi làm dược sỹ hay họa sỹ cũng vậy. Cũng chẳng biết phiên bản con người công việc trong suốt 4 năm bán thuốc và 3 năm bán tranh của mình ra làm sao. Cơ mà hình như các đồng nghiệp, đối tác, khách hàng từng làm chung đều nói rằng mình rất hiền (?!)


WordPress nhắc đã lập cái blog này được 11 năm rồi kìa. Tháng 5, năm 2009. Lúc đó đang nước rút làm thí nghiệm cho luận văn tốt nghiệp. Đề tài thuộc lãnh vực Sinh học phân tử. Chẳng hiểu sao lại đi lập blog vào thời điểm ấy. Có thể là vì đó cũng chính là giai đoạn lắng quắng cuồng chân đi phỏng vấn khắp nơi. Thế giới bắt đầu mở ra.

Mình nhớ bộ hồ sơ xin việc đầu tiên được gửi đi vào tháng 4. Đến tháng 6 thì đậu vào được một vài chỗ. Lựa ngay một tập đoàn nơi có anh giám đốc nhân sự nói tiếng Anh mà nghe líu lo như tiếng Pháp. Tháng 8 bảo vệ xong khoá luận liền lập tức đi làm. Tháng 9 lần đầu tiên trong đời được xuất ngoại. 7 tháng sau chuyển sang công việc thứ 2 ở một công ty khác. Trước ngày ra đi, anh nhân sự gọi lên cho một bài tâm sự lẫn thuyết giảng kéo dài 30 phút. Trong số những entry đầu tiên của blog có một vài bài viết về cảm nghĩ lúc mới đi làm của mình. Giờ thì không đọc lại được nữa. Vì trong một lúc nóng đầu đã thẳng tay xoá sạch tất cả các post trước 2016. Nguyên nhân rất chuối: lúc đó mình không biết đến chế độ Private cho bài viết.

Trong suốt một thời gian dài dùng WordPress, mình chỉ biết hai chức năng đăng bài và xoá bài. Mình không đọc của ai, không biết đến một trang blog nào khác ngoài blog của anh trai cậu bạn thân. Mãi đến năm 2016 mới biết đến nút follow và 2 tháng gần đây mới biết chức năng theo dõi blog bằng email.

Với website portfolio, mình đã thử qua bản trial của Wix và Format rồi cuối cùng vẫn quay về với WordPress. Vì giá rẻ và sự quen thuộc.

Vẫn dùng theme miễn phí nên phải tinh chỉnh bở hơi tai, cài thêm đủ thứ plugin râu bắp mới tạm ưng ý.


Bài hát của ngày: Est-ce que tu m’aimes ? – Do you love me?

Cập nhật drama quá trình chuyển blog: Các bạn follower thân thương của Miomie xin hãy đọc, huhu :'(

Gần đây tôi đã tiến hành chuyển blog này sang địa chỉ truy cập cũng như nơi lưu trữ dữ liệu khác. Kết quả là do không hiểu biết đủ sâu về các hình thức theo dõi blog khác nhau của WordPress nên đã không chuyển được phần lớn danh sách bạn đọc sang blog mới. Thế là … Nhà mới chỉ có một số ít bạn biết đến. Vắng vẻ đìu hiu. Nhà cũ không còn một follower nào, có đăng bài kêu gào khóc than cũng không ai hay. Buồn thỉu buồn thiu.

Bi kịch là bây giờ cũng không thể chuyển danh sách follower về lại blog cũ (trang này) nữa. WordPress.com chỉ có chức năng cho chuyển người theo dõi đi chứ không có chiều ngược lại.

Buồn hết hai ngày, cuối cùng tôi đành lên forum của WordPress nhờ nhân viên của hãng chuyển danh sách người theo dõi về lại đây cho mình. May mà họ đồng ý.

Search Google và lục tung các menu to nhỏ của WordPress để tìm hiểu sự tình cũng mất hai ngày.

Thì ra khi đăng bài lên blog mới, bài viết của tôi không xuất hiện trong Reader của WordPress.com nữa. Bạn nào chỉ theo dõi trên Reader mà không chọn chế độ thông báo qua email sẽ hoàn toàn không hay biết.

Vậy tại sao blog mới của tôi không hiện lên Reader nữa trong khi đáng lẽ ra nó phải có mặt?

WordPress giải thích chung như sau: nếu blog mới không thuộc hệ thống wordpress.com, bài đăng mới sẽ không hiển thị ngay tức thì trên Reader mà phải đình lại một thời gian. Có thể là vài giờ, hoặc cả ngày. Thời gian chậm trễ này có liên quan đến tiêu chí ưu tiên dựa theo số lượng người truy cập vào bài.

Nhưng trường hợp của tôi thì bài viết hoàn toàn vắng mặt trên Reader luôn chứ không phải là xuất hiện trễ nữa. Có phải là do lượng truy cập vào blog mới của tôi quá thấp hay là do một lỗi nào đó xảy ra trong quá trình chuyển giao?

Tôi sẽ liên lạc với WordPress để hỏi rõ hơn và tìm cách khắc phục.

Trong thời gian chuyển tiếp khó khăn đó, đành phải đăng bài song song ở hai nơi vậy. Nhưng rồi cũng có lúc tôi phải dời hẳn đi. Vì dung lượng lưu trữ ở trang này của tôi sắp đầy rồi. Tôi cũng đã trả tiền mua trang mới rồi …

Mấy ngày qua, việc phải ngẫm nghĩ tìm ra một giải pháp đơn giản tiện dụng nhất cho các bạn follower và đỡ thương vong nhất đối với tôi trong công cuộc dời nhà này cũng khá đau đầu.

Cuối cùng thì … Đây, tôi đã tìm ra một cách. Xin các bạn hãy nhìn vào hình ảnh hiển thị ngay dưới đoạn văn bản này. Nếu dòng chữ trên màn hình của bạn là “You are following this blog (manage)” thì bạn không phải làm gì cả. Nếu điều bạn nhìn thấy là nút “Follow” màu đỏ và bạn cũng mong muốn tiếp tục theo dõi blog Miomie, xin hãy click vào nút đó để chuyển sang hình thức follow bằng email và để sau này tôi có thể chuyển theo dõi của bạn sang blog mới. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì sự ủng hộ này. Một khi đã được transfer sang blog mới, follower sẽ không còn trong danh sách theo dõi blog cũ nữa nên bạn sẽ không gặp tình trạng theo dõi trùng lặp một lúc cả hai nơi.



P/S:

  • Mỗi lần transfer follower phải chuyển toàn bộ danh sách chứ không thể chuyển từng người nên phải một thời gian sau tôi mới tiến hành chứ chưa thể làm liền trong thời gian này.
  • Trang mới của tôi có địa chỉ là miomie.com, nếu có nhã hứng mời bạn ghé chơi.
  • Bài viết tôi đã đăng trên blog mới nhưng không xuất hiện trên Reader: Thông báo về blog mới của Miomie

Tản mạn | Time flies when you’re having fun

15 tuổi – ghi vào notebook những hình dung về năm 25 tuổi: công việc đã ổn định, đã có một số vốn riêng, đã xây được nhà bếp cho mẹ, đã có thể nghĩ đến chuyện yêu đương => đã có thể bắt đầu sống cho chính mình. La vie en rose et l’avenir en rose aussi! Định nghĩa về hạnh phúc: Tự do và sự công nhận.

25 tuổi – công việc: có, tiền: có, bếp của mẹ: cũng có thể gọi là xây, nhưng không hẳn được như ý. Có tiền không đồng nghĩa với có quyền. Chuyện yêu đương: thực tế là đã xảy ra ngay từ năm 18 nhưng không hẳn đã hết đơn độc. Có bồ không đồng nghĩa với luôn có người ở cạnh bên. Tự do: có. Sự công nhận: chẳng còn bận tâm. Bạn đồng hành trên từng cây số: thuốc giảm đau, cà phê sữa đá, multivitamin các thể loại. Tâm trạng thường trực: oán hận, cô đơn, tính toán, hài lòng vì có tiền và có bồ. Định nghĩa về hạnh phúc: một ngày không còn phải đưa vào cơ thể bất cứ hoạt chất nào. Ghi vào notebook hình ảnh lý tưởng của tương lai: 35 tuổi, hiểu biết, vững vàng => có minh triết là có tất cả. La vie est encore rose.

35 tuổi – chưa tới nên chưa biết sẽ thế nào.

Về 2 năm qua, 2018 và 2019: ngoại trừ khoản yêu đương thì cuộc sống không chút gì giống như khi 15 hay 25. Học vấn, bằng cấp, công việc, chỗ ở, sự oán hận, những toan tính hay nỗi cô đơn … tất cả đều bay màu như được ngâm javen. Chẳng còn gì sót lại ngoài những vết tích mờ nhạt trong các quyển notebook. Định nghĩa về hạnh phúc: không có.

Time flies even when we cry.

Illustration | November rain

Xem một bộ phim cũ, bối cảnh nước Anh thập niên 90, thời điện thoại di động còn mang kích thước một trái bắp nhỏ. Ánh đèn trong đường hầm tàu điện, mưa và những chiếc măng tô trên màn ảnh gợi nhớ đến khoảng thời gian thu đông ở Bruxelles. Nhìn ra cửa sổ, trời xám xịt. Cũng đang mưa tầm tã. Tháng mười một ở đâu cũng buồn.

Mà, hình như tranh của mình ít khi buồn. Chắc do sở thích về màu sắc.

Hội ngộ 3b copy