Huyền thoại mùa thu

Sau bao nhiêu mùa thu, bộ phim vẫn là huyền thoại trong lòng mình.

Lần đầu tiên xem phim là vào một buổi trưa, trong tình trạng mute tiếng và không phụ đề, bởi vì có người khác đang say ngủ kế bên. Vẫn thích mê, hình ảnh thôi đã là một bữa tiệc. Núi rừng Montana bao la hùng vĩ, những con ngựa dũng mãnh tuyệt vời, cô bé người da đỏ với bước chạy thoăn thoắt, Brad Pitt tóc dài trẻ đẹp, Anthony Hopkins lịch lãm phong độ …

Những lần xem sau đã đầy đủ nội dung. Câu chuyện được kể theo phong cách sử thi thủ thỉ thù thì bên bếp lửa. Mỗi lần lại thấy chìm vào những phương cạnh khác nhau.

Thuở 20, xem phim ao ước nhất là tình cảm huynh đệ. Cái cách mà ba anh em cùng vui đùa lớn lên, cùng phải lòng một người phụ nữ rồi bước vào tranh chấp, bất đồng, giận dỗi, mâu thuẫn lý tưởng chính trị-làm ăn ì xèo nhưng cuối cùng vẫn yêu thương che chở nhau bởi tình anh em gắn bó thiêng liêng. Thứ trải nghiệm giữa những người một nhà cùng trang lứa đó là điều mà một đứa con một như mình sẽ không bao giờ có được.

Ừ thì mình là con gái, từng thích búp bê và mê mẩn ngôn tình, nhưng mình chưa bao giờ ước có một người cùng chơi đồ hàng hay dắt tay nhau đi mua sắm làm đẹp. Mình muốn một người trẻ trung như mình, cùng huyết thống, gần gũi về mặt di truyền và môi trường giáo dục, một người vừa đủ giống mình mà không phải mình. Nếu một người như vậy tồn tại, có lẽ sẽ nào bớt đi phần nào cô độc trên bước đường gầy dựng sự nghiệp, phát triển bản thân, chinh phục thế giới, bình định thiên hạ … kiểu vậy. Giống như cách Tristan nhập ngũ để bảo vệ Samuel. Cách Alfred ngấm ngầm hỗ trợ khi Tristan ngồi tù. Cách mà ba cha con họ cùng phối hợp nổ súng chống lại kẻ thù. Vạn lý độc hành mãi cũng mệt mỏi hãi hùng lắm.

Cách nói “chinh phục thế giới”, “bình định thiên hạ” nghe có vẻ kiếm hiệp không tưởng vậy chứ nếu chỉ xét trong phạm vi cuộc sống cá nhân của mình thì đó thực sự là mục tiêu ở những năm tuổi 20. 

“Chinh phục thế giới” với mình là có thể đi đến những nơi muốn đến, theo cách mình muốn, bất chấp tình trạng thấp kém của bản thân. Ừ thì mình trẻ người non dạ, hiểu biết có hạn, túi tiền nhẹ bẫng, thể lực yếu ớt, tướng tá ẻo lả … nhưng đừng nói với mình là cứ yên phận một chỗ như thể đó là định mệnh duy nhất.

“Bình định thiên hạ” là có thể dẹp bỏ hết những áp đặt, thao túng, kỳ vọng, trói buộc mà gia đình, xã hội, những người xung quanh đã và đang vô tình hoặc cố ý quy chụp lên mình. Mọi người rồi sẽ phải quen mắt với con người mà mình mong muốn trở thành, với cuộc sống mà mình mong muốn được sống, không phải những hình ảnh “tưởng là” về mình được dựng lên theo định kiến mặc nhiên hời hợt của chính họ. Trưởng thành không có nghĩa là bị thuần hoá.

Vầng, mình của tuổi hai mươi là như vậy. Thế nên cuộc đời rộng lớn, liều lĩnh của Tristan trở nên tuyệt đẹp. Lối sống sống hoang dại, gần gũi thân tình với những tập tục của người da đỏ, yêu thương em trai Samuel hết mình, trả thù điên loạn khi cậu chết, giong buồm đến những vùng đất chưa người da trắng nào đặt chân để tìm kiếm sự chữa lành …

Bước sang độ tuổi 30, sự chú ý của mình chuyển hướng về câu chuyện của cậu anh cả Alfred nhiều hơn. Cặp mắt xanh biếc của Aidan Quinn lúc này bỗng tỏa ánh hào quang chẳng hề kém cạnh khi đặt kề bên Pitt và Hopkins. Tristan, dẫu có giai đoạn hành xử như một người con hoang đàng nhưng xét cho cùng anh vẫn luôn là hoàng tử được cha thương yêu nhất nhà từ bé đến lớn. Anh kế nghiệp trang trại, gánh vác đàn gia súc, cứu lấy sản nghiệp của gia đình bằng một đường lối làm ăn đúng hệt như cách cha mong muốn. Còn Alfred, một hình mẫu lý tưởng của xã thượng lưu “văn minh”, nhưng ở chính ngay trong ngôi nhà của mình, anh chẳng bao giờ nhận được sự ưu ái như cha đã dành cho Tristan. Cả cô gái anh phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên cũng yêu Tristan. Theo một cách nào đó, Alfred đã cũng cảm xoay sở rất tốt cuộc đời của mình, theo lối của riêng mình. Anh cưới Susannah, che chở cho cô, rời khỏi sự ảnh hưởng của người cha và ngôi nhà thơ ấu, tạo dựng một sự nghiệp chính trị thành công. Nếu như cuộc chiến của Tristan là nỗ lực thoát khỏi những bóng ma ám ảnh do chiến tranh và phần nhiều là do chính anh tạo nên thì cuộc chiến của Alfred là vượt lên cái bóng quá lớn của người cha và đứa em trai cố chấp.

Điều cuối cùng mình muốn chia sẻ là, tại sao, giống như trong vô số bộ phim khác, mặc dù rất thích nhưng mình thường tìm thấy sự hứng thú và đồng cảm ở các nhân vật nam nhiều hơn là nhân vật nữ, trong khi mình là một cô gái thướt tha chính hiệu? 

Thì đây, hãy nhìn vào 2 nữ chính của phim mà xem, một cô tự tử vì thất tình và vô sinh, một cô cưới được người mình yêu, sinh được 2 đứa trẻ đáng yêu như thiên thần rồi bị lạc đạn chết tươi khi thanh xuân còn đang phơi phới. Mà chẳng phải cô bị bắn trúng khi đang làm gián điệp hay nấu rượu lậu gì cho cam, cô chỉ ngồi yên trên xe cho chồng chở đi chợ thôi cũng đủ chết. Ôi trời ơi, cho tôi xin đi các cậu! Điện ảnh ở phương diện này xem ra vẫn chậm tiến hơn văn học một bậc. 

Ở tiểu thuyết gốc của Jim Harrison, có một nhân vật nữ đóng vai trò quan trọng trong tất cả mọi biến cố thăng trầm của gia đình Ludlow: phu nhân Isabel Ludlow, người vợ mạnh mẽ độc lập của đại tá Ludlow, người mẹ nhiều sức ảnh hưởng của ba cậu con trai xuất chúng. Trái ngược với ông chồng chán ghét chính phủ lui về quê ở ẩn, bà Isabel vẫn quyết tâm duy trì kiểu cách sinh hoạt quý tộc thành thị của riêng mình. Bà có cuộc sống riêng, những đam mê sở thích riêng … những điều này được khắc hoạ khá rõ nét trong trang sách. Ở phiên bản điện ảnh, đây chỉ là một vai diễn không có lời thoại, thời lượng lướt qua màn ảnh được vài giây. 

Thôi thì trong khi chờ đợi điện ảnh tiến hoá theo kịp văn học (chứ chưa nói đến chuyện bắt kịp đời sống) thì mình tạm vui với những trăn trở tâm tình chung của cả hai giới được đại diện thể hiện bởi các bạn nam vậy. Với mình, các bạn là hoa của đất, là gió của trời, các bạn làm đẹp cho đời và cho mình đủ thứ đẹp đẽ dễ chịu để nhìn ngắm vui vẻ. Mình mà lên cơn thì cậu bạn bàn bên cũng ăn đứt luôn Brad Pitt với cả Hopkins. Có điều nếu đăng hình cậu ấy lên đây thì mọi người sẽ thấy phản cảm ngay. Đâu phải não trạng nhà ai cũng chập cheng như mình. Thế nên kết bài này sẽ là một cái ảnh của Aidan Quinn :))


“Some people hear their own inner voices with great clearness and they live by what they hear. Such people become crazy, or they become legends.” – lời dẫn truyện của ông lão da đỏ trong phim.

Good day, bad day, pretty summer – Leuven 2013

Hè đã vào sâu. Xanh ngắt tưng bừng. Chẳng cần phải trông thấy lá úa chiều thu, cảm giác tiếc nhớ bầu trời mùa hạ trong veo hun hút kia đã kịp nhen nhóm. Sẽ còn được bao lâu?

Giữa tiết trời này bỗng thấy nhớ Khu vườn ngôn từ của Shinkai Makoto với những “mưa”, “vết rộp chân” và “tiếng sấm dội”.

Rồi nhớ một mùa hè ở Leuven. Với xe đạp, bánh tart dâu và những hoa lá không tên.

Chợ trời họp vào Chủ nhật ngay trên lòng đường.


Mùa hè Leuven có những ngày rất mát mẻ. Mọi người ra ngoài vẫn áo khăn nhiều lớp.

Nhà bạt được hàng xóm dựng lên để cả gia đình cùng tận hưởng ánh nắng suốt mùa.



2013, khi đó mình còn mang quả đầu tom boy tổ chim sẻ.

Câu chuyện nào cho người sợ lạnh (như mình) khi chuyển đến xứ tuyết?

Trong sáu năm, từ 2013 đến 2019 mình sống ở Bỉ, nơi nhiệt độ trung bình năm là 12 độ C, bốn mùa xuân hạ thu đông mưa giăng rả rích, bầu trời đói nắng thường xuyên nhưng nhìn chung thời tiết không hề khắc nghiệt. Mùa đông ở Bỉ không lạnh lắm. Số lần tuyết rơi trong năm chỉ đếm trên đầu ngón tay và mỗi lần như thế chỉ kịp phủ lên mặt đất một lớp màng mỏng xốp như mấy hạt đường cát trắng rắc trên bánh waffle.

Và rồi khi chuyển đến Canada … Xuân thu biến mất. Một năm dường như chỉ có hai mùa nóng – lạnh. Sáu tháng trong năm nhiệt độ không cách gì vượt quá âm 10 dù mặt trời lúc nào cũng rực rỡ chói chang. Tuyết thì ngập cao cả mét, không còn là vật trang trí nữa mà đã trở thành mối đe dọa thực sự, ẩn chứa bao hiểm họa khôn lường. Mùa đông đầu tiên, nhớ lại cảnh sắc thiên nhiên phong phú ôn hòa, cỏ cây ong bướm dập dìu ở Châu Âu mà không khỏi chạnh lòng.

Bối cảnh đọc sách là vậy, khi đầu óc và cơ thể dường như vẫn còn trong trạng thái “sốc thời tiết”. Đọc xong thấy như vừa uống nước tăng lực. Ở mình, kinh điển, self-help và vitaminC nhiều lúc mang lại cảm giác giống nhau.

Tiếng gọi nơi hoang dã là tác phẩm thứ ba của Jack London mình từng đọc, sau truyện ngắn Tình yêu cuộc sống/ Love of life và tiểu thuyết Martin Eden. Ấn tượng để lại là cả ba câu chuyện đều được kể bằng thứ ngôn từ mạnh mẽ, gãy gọn sáng rõ, tràn đầy nam tính, đẹp trai cool ngầu. Ngoài lề một xíu, đó cũng chính là loại sách mình hay đọc hồi nhỏ. Nguyên do là vì thời thơ ấu nào có tủ sách riêng, bao nhiêu sách báo vớ được toàn là do lén lút đào bới trong rương sách mục nát của bố già ở nhà kho. Mấy cuốn sách mà đa phần mình cũng chẳng hiểu rõ lắm, được viết ra bởi các cụ cố Fyodor Dostoevsky, Ernest Hemingway với cả cái ông Jack London này đây. Mà, tại sao ba mình lại đem hết sách vở tống vào góc nhà kho bụi bặm tăm tối như thế?

Trở về câu chuyện “Tiếng gọi …”, lúc đọc The call of the wild, mình mặc nhiên hình dung trong đầu nhân vật chính Buck sẽ mang hình dáng của một chú chó-nhưng-trông-giống-như-sói, kiểu như mấy chú husky. Có thể là do ấn tượng để lại từ hình vẽ trên các phiên bản sách in và từ Love of life – truyện về cuộc thi đua giữa một con người hấp hối và một con sói sắp chết để coi bên nào sẽ không ngỏm củ tỏi trước. Vì thế mà đến lúc xem phim trong lòng nổi lên chút bất mãn khi Buck được thủ vai bởi một chú chó mặt vuông mắt tròn trông chẳng có tí “hoang dã” nào. Lại thêm bộ lông màu nâu xin xỉn hết sức tầm thường kia nữa thì đúng là tiêu rồi! Rất may là cảm giác hụt hẫng ban đầu đó đã nhanh chóng bị lấn áp bởi phần kỹ xảo vi tính quá mượt mà. Các chuyên gia đồ họa đã làm cho những biểu cảm trên gương mặt Buck không thể đáng yêu hơn. Đến cuối phim lại nghĩ, chính vì tạo hình thuần tuý chó nhà được cưng chiều giáo dục văn minh vô tư lự mà plot twist Buck rẽ sang đời sống hoang dã trở nên bất ngờ và có sức nặng hơn.

Cảm động nhất khi mình đọc truyện là đoạn miên tả lần đầu tiên trong đời Buck phải trải qua buổi đêm ngoài trời ở vùng cực buốt giá. Trời lạnh quá lạnh khiến chú chó nhà giàu xuất thân từ thung lũng Santa Clara không biết làm sao để có thể ngủ được, cứ thất thểu lang thang trên tuyết vì không thể nằm xuống bất kỳ chỗ nào.

Phân cảnh ấn tượng nhất khi xem phim là đoạn Buck, nhờ vào bản năng nguyên thủy tuyệt vời của mình, đã dũng mãnh dẫn đầu đoàn chó kéo xe lao vút đi mở lối bí mật chưa từng ai biết đến trong hang động, giúp mọi người kịp thời thoát khỏi trận tuyết lở kinh thiên động địa. Từ khi có Buck, những lá thư mang chở tình cảm và tin tức quý giá của con người đã được chuyển qua tuyến đường Yukon hiểm trở với tốc độ nhanh chóng gấp nhiều lần trước đây.

Cả hai đoạn kể trên mới chỉ nằm trong phần mở đầu, hành trình của Buck sau này còn trải qua lắm truân chuyên, bị buôn đi bán lại qua tay nhiều chủ nhân, những người có mục đích hoàn toàn khác nhau. Cuộc đời Buck từ khi rời khỏi nhà thẩm phán Miller, tựu chung là chìm ngập trong bạo lực của cả con người lẫn đồng loại, có thể tóm gọn bằng cụm từ đắt giá của tác giả: “luật của dùi cui và răng nanh”.

So với truyện gốc được ra mắt lần đầu vào năm 1903, các yếu tố đen tối đã được giảm nhẹ đi rất nhiều trong bộ phim công chiếu năm 2020. Các nhân vật bên tuyến con người được lược bớt, gộp vào thành một vài đại diện tiêu biểu. Quyển sách mạnh mẽ, sắc xảo và đau đớn còn bộ phim có phần ấm áp, mến thương, cả nhà từ 9 tuổi trở lên đều xem được.

Dù mang hai sắc thái hơi khác nhau một chút, mình thấy cả phim và sách đều kể rất trọn vẹn câu chuyện của Buck, chú chó lớn lên trong nắng ấm California, vì số phận bị bắt cóc tới phương bắc băng giá khắc nghiệt mà trở nên huyền thoại Ghost dog của vùng Northland (Alaska và tây bắc Canada) “khôn ranh hơn người và dũng mãnh hơn cả sói”. Câu chuyện được viết bởi một nhà văn vô cùng đẹp trai và tài hoa nhưng chết trẻ ở tuổi 40 vì đủ loại bệnh tật tàn tạ.

Các bìa sách thường vẽ hình một chú chó-giống-sói.

Trong khi dáng vẻ của Buck trong phim lại hoàn toàn khác.


Bài hát của ngày: It’s my life – Phiên bản hành động cho tuổi teen năm 2009 và bản tại nhà cho mùa Covid 2020.

Dù là bản nào thì cũng “không dành cho những người mang trái tim tan vỡ” “không có lời nguyện cầu thinh lặng nào cho người đã rời bỏ đức tin”, bởi lẽ “ta sẽ không sống mãi”!

Tháng Năm của một vài năm

Cuối cùng thì nhiệt kế đã nhích lên khỏi con số không. Cuối cùng thì cỏ đã xanh màu dù lá cây vẫn chưa mọc lại. Cuối cùng thì đã có thể mặc váy mà không cần đến legging.

Cuối cùng phần khung kỹ thuật cho portfolio site đã xong. Phần nội dung thì chắc còn lâu lắm mới tạm hoàn thiện để mà gửi đi giới thiệu. Bởi vì không định xây dựng portfolio từ những dự án đã làm. Đang âm mưu muốn chuyển sang chào bán một phong cách khác.


Hồi ở trường, thầy cô lúc nào cũng gào lên “Bỏ hết mấy cái kiểu thương mại đó đi. Bỏ hết mấy thứ vẫn thấy nhan nhản khắp các bảo tàng lẫn postcard kia đi. Hãy vẽ những thứ chỉ duy nhất mình anh chị có thể vẽ ra.” => Thắc mắc (trong lòng): Nếu không thương mại thì illustrator biết sống sao nhỉ? Nếu những thứ chỉ có mình mới vẽ được lại không bán được?

Một lời dạy gây bối rối khác “Minh họa không phải là vẽ mấy thứ đèm đẹp dễ thương như trên postcard, anh chị hiểu không?” => Thắc mắc (cũng trong lòng): Ủa, không lẽ minh họa là phải vẽ xấu xấu méo méo dơ dơ?

Bây giờ thì hết thắc mắc rồi.

Vì đã hiểu ra rồi.

Giang hồ trong nghề có câu rằng “Sắm vai một nghệ sỹ nghiệp dư không ai biết đến dù sao vẫn dễ chịu hơn là đối mặt với việc trở thành một nghệ sỹ chuyên nghiệp mà thưa thớt người hâm mộ.”

Trong một diễn biến khác, buổi học cuối cùng của môn viết văn đã được để dành một cách có chủ ý cho câu chuyện Sói và Chó của Jean de La Fontein. Lời nhắn nhủ của cô giáo lúc chia tay: Trong sự nghiệp của mình, sẽ có lúc anh chị phải đối mặt với lựa chọn trở thành con Sói kiêu hãnh nhưng đói rét kinh niên hoặc Chó nhà béo tốt phải chịu xích cổ thần phục.

Mình rất ngại kể chuyện nghề với người ngoài nghề. Kể cả khi làm dược sỹ hay họa sỹ cũng vậy. Cũng chẳng biết phiên bản con người công việc trong suốt 4 năm bán thuốc và 3 năm bán tranh của mình ra làm sao. Cơ mà hình như các đồng nghiệp, đối tác, khách hàng từng làm chung đều nói rằng mình rất hiền (?!)


WordPress nhắc đã lập cái blog này được 11 năm rồi kìa. Tháng 5, năm 2009. Lúc đó đang nước rút làm thí nghiệm cho luận văn tốt nghiệp. Đề tài thuộc lãnh vực Sinh học phân tử. Chẳng hiểu sao lại đi lập blog vào thời điểm ấy. Có thể là vì đó cũng chính là giai đoạn lắng quắng cuồng chân đi phỏng vấn khắp nơi. Thế giới bắt đầu mở ra.

Mình nhớ bộ hồ sơ xin việc đầu tiên được gửi đi vào tháng 4. Đến tháng 6 thì đậu vào được một vài chỗ. Lựa ngay một tập đoàn nơi có anh giám đốc nhân sự nói tiếng Anh mà nghe líu lo như tiếng Pháp. Tháng 8 bảo vệ xong khoá luận liền lập tức đi làm. Tháng 9 lần đầu tiên trong đời được xuất ngoại. 7 tháng sau chuyển sang công việc thứ 2 ở một công ty khác. Trước ngày ra đi, anh nhân sự gọi lên cho một bài tâm sự lẫn thuyết giảng kéo dài 30 phút. Trong số những entry đầu tiên của blog có một vài bài viết về cảm nghĩ lúc mới đi làm của mình. Giờ thì không đọc lại được nữa. Vì trong một lúc nóng đầu đã thẳng tay xoá sạch tất cả các post trước 2016. Nguyên nhân rất chuối: lúc đó mình không biết đến chế độ Private cho bài viết.

Trong suốt một thời gian dài dùng WordPress, mình chỉ biết hai chức năng đăng bài và xoá bài. Mình không đọc của ai, không biết đến một trang blog nào khác ngoài blog của anh trai cậu bạn thân. Mãi đến năm 2016 mới biết đến nút follow và 2 tháng gần đây mới biết chức năng theo dõi blog bằng email.

Với website portfolio, mình đã thử qua bản trial của Wix và Format rồi cuối cùng vẫn quay về với WordPress. Vì giá rẻ và sự quen thuộc.

Vẫn dùng theme miễn phí nên phải tinh chỉnh bở hơi tai, cài thêm đủ thứ plugin râu bắp mới tạm ưng ý.


Bài hát của ngày: Est-ce que tu m’aimes ? – Do you love me?

Cập nhật drama quá trình chuyển blog: Các bạn follower thân thương của Miomie xin hãy đọc, huhu :'(

Gần đây tôi đã tiến hành chuyển blog này sang địa chỉ truy cập cũng như nơi lưu trữ dữ liệu khác. Kết quả là do không hiểu biết đủ sâu về các hình thức theo dõi blog khác nhau của WordPress nên đã không chuyển được phần lớn danh sách bạn đọc sang blog mới. Thế là … Nhà mới chỉ có một số ít bạn biết đến. Vắng vẻ đìu hiu. Nhà cũ không còn một follower nào, có đăng bài kêu gào khóc than cũng không ai hay. Buồn thỉu buồn thiu.

Bi kịch là bây giờ cũng không thể chuyển danh sách follower về lại blog cũ (trang này) nữa. WordPress.com chỉ có chức năng cho chuyển người theo dõi đi chứ không có chiều ngược lại.

Buồn hết hai ngày, cuối cùng tôi đành lên forum của WordPress nhờ nhân viên của hãng chuyển danh sách người theo dõi về lại đây cho mình. May mà họ đồng ý.

Search Google và lục tung các menu to nhỏ của WordPress để tìm hiểu sự tình cũng mất hai ngày.

Thì ra khi đăng bài lên blog mới, bài viết của tôi không xuất hiện trong Reader của WordPress.com nữa. Bạn nào chỉ theo dõi trên Reader mà không chọn chế độ thông báo qua email sẽ hoàn toàn không hay biết.

Vậy tại sao blog mới của tôi không hiện lên Reader nữa trong khi đáng lẽ ra nó phải có mặt?

WordPress giải thích chung như sau: nếu blog mới không thuộc hệ thống wordpress.com, bài đăng mới sẽ không hiển thị ngay tức thì trên Reader mà phải đình lại một thời gian. Có thể là vài giờ, hoặc cả ngày. Thời gian chậm trễ này có liên quan đến tiêu chí ưu tiên dựa theo số lượng người truy cập vào bài.

Nhưng trường hợp của tôi thì bài viết hoàn toàn vắng mặt trên Reader luôn chứ không phải là xuất hiện trễ nữa. Có phải là do lượng truy cập vào blog mới của tôi quá thấp hay là do một lỗi nào đó xảy ra trong quá trình chuyển giao?

Tôi sẽ liên lạc với WordPress để hỏi rõ hơn và tìm cách khắc phục.

Trong thời gian chuyển tiếp khó khăn đó, đành phải đăng bài song song ở hai nơi vậy. Nhưng rồi cũng có lúc tôi phải dời hẳn đi. Vì dung lượng lưu trữ ở trang này của tôi sắp đầy rồi. Tôi cũng đã trả tiền mua trang mới rồi …

Mấy ngày qua, việc phải ngẫm nghĩ tìm ra một giải pháp đơn giản tiện dụng nhất cho các bạn follower và đỡ thương vong nhất đối với tôi trong công cuộc dời nhà này cũng khá đau đầu.

Cuối cùng thì … Đây, tôi đã tìm ra một cách. Xin các bạn hãy nhìn vào hình ảnh hiển thị ngay dưới đoạn văn bản này. Nếu dòng chữ trên màn hình của bạn là “You are following this blog (manage)” thì bạn không phải làm gì cả. Nếu điều bạn nhìn thấy là nút “Follow” màu đỏ và bạn cũng mong muốn tiếp tục theo dõi blog Miomie, xin hãy click vào nút đó để chuyển sang hình thức follow bằng email và để sau này tôi có thể chuyển theo dõi của bạn sang blog mới. Cảm ơn các bạn rất nhiều vì sự ủng hộ này. Một khi đã được transfer sang blog mới, follower sẽ không còn trong danh sách theo dõi blog cũ nữa nên bạn sẽ không gặp tình trạng theo dõi trùng lặp một lúc cả hai nơi.



P/S:

  • Mỗi lần transfer follower phải chuyển toàn bộ danh sách chứ không thể chuyển từng người nên phải một thời gian sau tôi mới tiến hành chứ chưa thể làm liền trong thời gian này.
  • Trang mới của tôi có địa chỉ là miomie.net nếu có nhã hứng mời bạn ghé chơi.
  • Bài viết tôi đã đăng trên blog mới nhưng không xuất hiện trên Reader: Thông báo về blog mới của Miomie

Tản mạn | Time flies when you’re having fun

15 tuổi – ghi vào notebook những hình dung về năm 25 tuổi: công việc đã ổn định, đã có một số vốn riêng, đã xây được nhà bếp cho mẹ, đã có thể nghĩ đến chuyện yêu đương => đã có thể bắt đầu sống cho chính mình. La vie en rose et l’avenir en rose aussi! Định nghĩa về hạnh phúc: Tự do và sự công nhận.

25 tuổi – công việc: có, tiền: có, bếp của mẹ: cũng có thể gọi là xây, nhưng không hẳn được như ý. Có tiền không đồng nghĩa với có quyền. Chuyện yêu đương: thực tế là đã xảy ra ngay từ năm 18 nhưng không hẳn đã hết đơn độc. Có bồ không đồng nghĩa với luôn có người ở cạnh bên. Tự do: có. Sự công nhận: chẳng còn bận tâm. Bạn đồng hành trên từng cây số: thuốc giảm đau, cà phê sữa đá, multivitamin các thể loại. Tâm trạng thường trực: oán hận, cô đơn, tính toán, hài lòng vì có tiền và có bồ. Định nghĩa về hạnh phúc: một ngày không còn phải đưa vào cơ thể bất cứ hoạt chất nào. Ghi vào notebook hình ảnh lý tưởng của tương lai: 35 tuổi, hiểu biết, vững vàng => có minh triết là có tất cả. La vie est encore rose.

35 tuổi – chưa tới nên chưa biết sẽ thế nào.

Về 2 năm qua, 2018 và 2019: ngoại trừ khoản yêu đương thì cuộc sống không chút gì giống như khi 15 hay 25. Học vấn, bằng cấp, công việc, chỗ ở, sự oán hận, những toan tính hay nỗi cô đơn … tất cả đều bay màu như được ngâm javen. Chẳng còn gì sót lại ngoài những vết tích mờ nhạt trong các quyển notebook. Định nghĩa về hạnh phúc: không có.

Time flies even when we cry.

Illustration | November rain

Xem một bộ phim cũ, bối cảnh nước Anh thập niên 90, thời điện thoại di động còn mang kích thước một trái bắp nhỏ. Ánh đèn trong đường hầm tàu điện, mưa và những chiếc măng tô trên màn ảnh gợi nhớ đến khoảng thời gian thu đông ở Bruxelles. Nhìn ra cửa sổ, trời xám xịt. Cũng đang mưa tầm tã. Tháng mười một ở đâu cũng buồn.

Mà, hình như tranh của mình ít khi buồn. Chắc do sở thích về màu sắc.

Hội ngộ 3b copy